Chương 535: Đạo tràng của Bồ Tát (2)

“Có phải ngươi nhiều ngày không đi ra ngoài rồi không, không biết bên ngoài đã long trời lở đất?” Sở Phong cười cười, nói: “Ta chủ động đến nhà, cũng không phải tránh né cái gì.”

“Không phải là ngươi muốn cướp núi Phổ Đà của chúng ta chứ?” Khương Lạc Thần mắt to chuyển động, nói: “Ta khuyên ngươi nên mau chóng rời đi đi, trên núi rất nguy hiểm.”

“A, không phải là cấu kết với dị loại sao, có Cầm Vương tọa trấn? Nếu như lão ta trở về, ta sẽ giết lão ta!” Sở Phong cười nhạt.

“Ngươi. . .” Khương Lạc Thần giật mình.

Sở Phong lộ ra lãnh ý nói: “Nói thật đi, ta tới để thanh toán, tốt nhất là Bồ Đề Cơ Nhân không có lén lút ám toán ta, bằng không, hôm nay ta phải đá núi!”

“Sở Ma Vương ngươi đang nói linh tinh gì thế!” Khương Lạc Thần bất mãn, cũng không hiểu rõ, cô ta cảm thấy hình như đối phương cũng không phải nói đùa.

“Đùng!”

Sở Phong tiếp tục lên núi, lúc đi ngang qua, trực tiếp cho Khương Lạc Thần một bàn tay, tiếng vang thanh thúy.

Đương nhiên, không phải đánh vào trên mặt, mà là khiến cho bờ mông tròn trịa run lên ba lần.

“Ngươi. . .” Cô ta tức giận, ý vị linh hoạt kỳ ảo triệt để bị phá hư, giương nanh múa vuốt, muốn nhào tới.

“Ta là đang nói cho ngươi, không cần hô to gọi nhỏ với cường giả vương cấp, đồng thời cũng muốn nói, mặc dù chúng ta có chút giao tình, nhưng nếu Bồ Đề Cơ Nhân thật sự tính kế ta, đừng trách ta lục thân không nhận, đánh nổ tập đoàn này.”

Sở Phong bình thản nói ra, một chút cũng không cảm nhận được nguy hiểm.

Nhưng mà, giờ khắc này Khương Lạc Thần tin tưởng, cô ta dựa vào trực giác cảm ứng được, Sở Ma Vương chưa hề nói dối, thật sự mang theo sát ý mà tới.

“Đã xảy ra chuyện gì với ngươi, tại sao ngươi lại cho rằng Bồ Đề Cơ Nhân đang tính kế ngươi?” Khương Lạc Thần cố gắng giữ bình tĩnh, sau đó giải thích: “Không sai, đúng là Khổng Tước Vương tộc đang ở chỗ này, cùng chúng ta hợp tác chiếm núi Phổ Đà, nhưng chúng ta tuyệt đối không có liên thủ vơi bọn họ hại ngươi.”

“Ngươi nói không tính.” Sở Phong leo núi, không nhanh không chậm, một bước phóng ra hơn trăm mét.

Khương Lạc Thần chấn động, trên khuôn mặt tuyệt mỹ lộ ra kinh sợ, trong nội tâm cô ta cũng không chắc, chẳng lẽ những lão gia hỏa đó của Bồ Đề Cơ Nhân từng tham dự hành động mưu hại Sở Phong?

Sau một khắc, cô ta đuổi theo, một đôi đôi chân dài nhanh chóng đong đưa, nhưng cũng chỉ khó khăn lắm mới nhìn thấy bóng lưng của Sở Phong, hắn nhẹ nhàng chậm chạp cất bước, nhưng tốc độ lại cực nhanh.

Trên đỉnh núi cao vạn mét của núi Phổ Đà, kim hà xán lạn, tử khí lưu chuyển, thấp thoáng ở giữa liên miên rừng trúc là từng tòa cổ tháp đứng sừng sững, thiện xướng giống như là từ trăm ngàn năm trước truyền tới.

Sở Phong chắp hai tay sau lưng, quan sát Phật điện hùng vĩ, ở trước một tòa kiến trúc cổ, có một gốc Bồ Đề Thụ, lớn chừng bằng một vạc nước, da khô nứt ra, lá cây của nó mang theo màu vàng nhạt.

“Rất tốt, Thần Thánh Cổ Thụ trước ngàn năm cổ tháp mới vừa vặn nảy mầm, giãn ra phiến lá, còn chưa kết nụ hoa.” Hai mắt Sở Phong có thần quang trong trẻo.

Mảnh cổ tháp và Bồ Đề Thụ này tự nhiên không phải là di tích trên núi Phổ Đà cũ.

Bây giờ, núi này cao chừng vạn mét, kim hà làm bạn bên sương mù tím, Phật quang chảy xuôi, thần thánh vô cùng.

Vốn dĩ khu vực cao như vậy hẳn là phải có băng tuyết mới đúng, nhưng nơi này cực kỳ ấm áp, sức sống bừng bừng.

“Đây là đại năng cổ đại, đạo tràng của một vị siêu cấp tiến hóa giả, có lẽ sẽ để lại đồ vật khó lường nào đó.” Sở Phong dò xét.

Trên thực tế, sau khi Sở Phong leo lên núi cũng không có che giấu khí cơ của mình, kinh động tất cả mọi người ở nơi đây.

Cho đến lúc này, Khương Lạc Thần mới đuổi theo, thở hồng hộc, hoàn toàn theo không kịp bước chân của một vị cao thủ tuyệt thế, trên gương mặt trắng muốt trần đầy mồ hôi.

“A Di Đà Phật!”

Một vị lão tăng trăm tuổi, làn da có màu vàng nhạt, thân thể khô gầy, hất lên cà sa, giống như là một tôn Kim Thân La Hán, nhanh không thể tưởng tượng nổi, tựa như tia chớp, đột ngột xuất hiện ở bên cạnh Sở Phong.

“Hòa thượng lui ra phía sau, ta thanh toán Khổng Tước tộc trước, một hồi mới đến phiên Bồ Đề Cơ Nhân.” Sở Phong vẫn như cũ, chắp hai tay sau lưng, dù là đối mặt Kim Thân lão tăng có thực lực cao thâm mạt trắc này cũng không hề sợ hãi, mười phần bình tĩnh.

Sở Phong nhìn về phía một cổ tháp khác, hắn cảm giác được khí tức của Khổng Tước nhất mạch, tuy nhiên lại không nhiều người.

Một tiếng cọt kẹt, cửa điện nơi đó bị đẩy ra, đi ra mấy người, đều là cao thủ của Khổng Tước tộc.

Bọn họ rất tuấn mỹ, bộ tộc này giống như là được trời cao chăm sóc, một khi hóa hình thành hình người, mỗi người đều là mỹ nam tử, đều là mỹ nhân, tóc tím phiêu động, gương mặt đẹp đẽ.

“Sở Phong, ngươi lại xông đến trọng địa của tộc ta!” Một nam tử tuyệt mỹ của Khổng Tước tộc mở miệng, thoạt nhìn chỉ chừng hai mươi mấy tuổi, thực lực bất phàm, không ngờ đã tới chuẩn vương cảnh.

Theo thiên địa dị biến, thời gian lưu chuyển, cường giả của tộc này sẽ càng ngày càng nhiều.

“Ngươi nói sai, ta tới để giết người!” Sở Phong nhìn chăm chú vào bọn họ.

“Vương giả của tộc ta có danh xưng vô địch, nếu như người dám làm loạn, ngài ấy sẽ không bỏ qua cho ngươi, nếu có bản lĩnh, chi bằng hãy quyết đấu với vương giả tuyệt thế của tộc ta.” Tuổi trẻ chuẩn vương này nói ra.

Sở Phong bình thản đáp lại: “Ta cũng muốn như vậy, nhưng lão ta lại chạy trốn. Hơn nữa lần này lão ta còn vượt quá giới hạn, dám lợi dụng cha mẹ của ta làm mồi nhử, gây nguy hiểm cho người nhà của ta, ta đến nhà giết tộc nhân của lão ta cũng là chuyện thiên kinh địa nghĩa!”

“Ngươi dám!” Một cô gái mỹ lệ của Khổng Tước tộc quát nhẹ, tóc tím phất phới, trên gương mặt trắng noãn mang biểu cảm tức giận và lạnh lẽo, thân là Khổng Tước tộc, luôn luôn tự cao, ngày thường ai cũng không dám gây, đã tạo thành thói quen kiêu ngạo của cô ta.

“Trước kia cũng không phải là chưa từng giết, có cái gì không dám, mà ngươi dám nói với ta như vậy, vậy thì bắt đầu từ ngươi!” Sở Phong đứng tại chỗ, không có cất bước, trực tiếp huy quyền.

Ầm!

Giống như là một vòng đại nhật màu vàng nổ tung, quyền ấn đó quá kinh khủng, mang theo năng lượng ánh sáng hùng vĩ, đánh tới trước.

“Ngươi. . .” Người Khổng Tước tộc đều biến sắc.

Cô gái tóc tím mỹ lệ muốn chạy trốn, cô ta mới đạt tới cảnh giới Giác Tỉnh cấp chín, rất bất phàm, nhưng mà cũng tránh không khỏi.

Cô ta mới phóng lên tận trời, nhưng liền bị quyền ấn sáng chói như ánh sáng mặt trời đánh trúng, phù một tiếng, sau đó giải thể, không có khả năng sống sót.

“Sở Ma Vương, sao ngươi dám làm như vậy, không sợ vương giả vô địch của tộc ta trả thù sao? !” Một vị nam tử của Khổng Tước hai mắt đỏ ngầu, lớn tiếng quát.

“Để lão ta tới tìm cũng tốt, ta chỉ sợ lão ta không dám tới, đụng đến người nhà của ta, đó chính là sờ lên vảy ngược của ta, lấy đạo của người trả lại cho người!” Sở Phong lãnh khốc nói.

“Đi mau!” Có người quát khẽ, để cho mấy người bên cạnh tranh thủ thời gian rút đi.

Bọn họ hận, cho tới bây giờ, không có người nào dám đến Khổng Tước tộc giương oai, mà Sở Ma Vương này lại muốn đại khai sát giới.

“Ai dám đi? !” Sở Phong lãnh đạm nhìn chằm chằm bọn họ.

——————–

=== Chương 536: Trời đất biến động thêm lần nữa (1) ===

Xoẹt!

Nam tử tròng mắt đỏ đó bay lên không, muốn giương cánh rời đi.

“Chúng ta cũng đi!” Những người khác nói nhỏ, cảm thấy nếu không đi đều sẽ bị đánh giết.

“Đốt!”

Sở Phong rống to một tiếng, đây là âm ba công kinh khủng kết hợ giữa Giao Ma âm và Ngưu Ma âm, toàn thân hắn phát sáng, như là mặt trời nở rộ, gợn sóng màu vàng từ trong miệng phát ra.

Thanh âm cực kỳ đáng sợ, chấn động sơn hà, thiên diêu địa động.

Phốc!

Nam tử Khổng Tước tộc vừa bay lên không trung đó trực tiếp nổ tung, hóa thành một đám sương máu.

Sở Phong đứng tại chỗ không động, dưới một tiếng hống, đỉnh núi đều đang run rẩy, vậy mà trực tiếp rống chết một vị cao thủ của Khổng Tước tộc.

“A. . .”

Nơi xa, có Khổng Tước tộc nữ tử thét lên, bị hù mặt không có chút máu.

“A Di Đà Phật!” Lão tăng trăm tuổi kia toàn thân nở rộ kim quang, nội tâm bị chấn động mạnh, đây quả thực con kinh khủng hơn cả Phật môn Sư Tử Hống.

Không ít người của Bồ Đề Cơ Nhân đều có mặt, tận mắt nhìn thấy một màn này, cả đám đều trợn mắt hốc mồm, linh hồn run rẩy, đều sợ hãi thán phục ở trong lòng, không hổ là Sở Ma Vương, bọn họ đều sợ hãi.

Phía sau, trong lòng Khương Lạc Thần nổi sóng chập trùng, trợn to đôi mắt đẹp, nhiều ngày không thấy, lần nữa nhìn thấy Sở Phong, phát hiện hắn mạnh không cách nào tưởng tượng, thần uy lẫm liệt.

Dưới một tiếng hống, đỉnh núi run rẩy, Tử Trúc Lâm vang sào sạt, phiến lá rơi lã chã, mà tên cao thủ của Khổng Tước tộc đó thì giải thể giữa không trung!

Trên người Sở Phong giống như là khoác lên áo bào do ánh mặt trời bện thành, quang hoa vạn sợi, nếu nhìn thẳng vào hắn con mắt đều sẽ bị đâm đau nhức.

“Sở Phong, xin ngươi dừng lại!” Mấy người còn lại của Khổng Tước tộc sắc mặt trắng bệch.

Vừa rồi gợn sóng màu vàng trong miệng Sở Phong phóng tới giữa không trung, cũng không có nhằm vào bọn họ, nhưng cho dù như vậy bọn họ cũng suýt chút nữa ngã xuống đất, thân thể khẽ run lên.

Sở Phong dừng lại, bình tĩnh nhìn xem bọn họ, nhưng vẫn khiến cho mấy người cảm giác được áp lực khó có thể chịu đựng, giống như là đang đối mặt với một tôn Ma Thần.

“Vương giả của tộc ta cũng không có động tới cha mẹ của ngươi, ngài ấy chỉ đúng lúc đuổi tới núi Vân Lạc, cũng không có ý mưu hại người nhà của ngươi.” Tuổi trẻ chuẩn vương của Khổng Tước tộc sắc mặt trắng bệch nói.

“Chỉ là đúng lúc gặp? Nói thật nhẹ nhàng, người ở núi Vân Lạc lấy cha mẹ của ta làm kíp nổ mà thiết kế sát cục, Khổng Tước Vương xuất hiện ở nơi đó, vậy cũng đã đủ rồi!” Sở Phong nâng tay phải lên, phát ra sáng bóng trong suốt, liền muốn vỗ tới phía trước.

Trong nháy mắt, đỉnh núi run rẩy, vô cùng kiềm chế, khiến cho người ta muốn ngạt thở.

“Nếu như ngươi hay là còn tính là anh hùng lỗi lạc mà nói, liền đi chiến đấu với vương của tộc ta, điều kiện tiên quyết là ngươi có đủ tự tin!”

Khổng Tước tộc chuẩn vương kiên trì, bảo trì trấn định, nói như vậy, hắn ta biết căn bản là chạy không thoát, trừ phi tên Ma Vương này tự mình thu tay lại.

“Trăm thiện hiếu vi tiên, con người của ta rất thiện lương, tuyệt đối không cho phép có người nhằm vào cha mẹ của ta. Cái gì anh hùng lỗi lạc, để đó tính sau đi. Phép khích tướng của ngươi rõ ràng như vậy, muốn chết đâu? Hay vẫn là muốn chết!”

Sở Phong sắc mặt đạm mạc, không có do dự gì, giơ bàn tay óng ánh lên nhấn về phía trước, phịch một tiếng đánh bay tên chuẩn vương đó, hắn ta phun ra một ngụm máu, trực tiếp mất mạng.

Các cao thủ còn lại của Khổng Tước tộc, từng cái da đầu đều muốn nổ, vừa sợ vừa giận, người này quyết tâm muốn diệt bọn họ.

Ở phía sau, người của Bồ Đề Cơ Nhân đều lộ ra sắc mặt khác thường, vị Ma Vương này tự nói mình nói thiện lương, nhưng lại đưa tay liền giết người!

“Thần Tăng, cứu chúng ta!” Mấy người còn lại của Khổng Tước tộc không dám giương cánh đào tẩu, nhìn về phía lão tăng khô gầy, làn da có ánh sáng vàng nhạt kia.

Lão tăng đã hơn trăm tuổi, danh xưng một trong những truyền nhân của Thích Già, là vương giả mạnh nhất của Bồ Đề Cơ Nhân.

“A Di Đà Phật.” Lão tăng miệng tụng Phật hiệu, ánh sáng màu vàng nhạt trên người rực rỡ hẳn lên.

Sở Phong quay đầu, nhìn về phía lão tăng nói: “Có người muốn động tới cha mẹ của ta, ta là vì giải quyết hậu hoạn mà đến, nếu như ngươi muốn ngăn cản, đó chính là tuyên chiến đối với ta!”

Lão tăng ngược lại là có lòng từ bi, nhưng nếu thật sự muốn ngăn cản, trêu đến vị Ma Vương này phát cuồng, tất cả dị nhân của Bồ Đề Cơ Nhân đều phải bị chôn cùng.

Hắn hiểu được tâm ý của Sở Phong, biết rõ Khổng Tước Vương khó chọc, danh xưng vô địch, những vẫn muốn đến nhà chém giết tộc nhân của lão ta, răn đe!

Lão tăng biết, lần này nếu như Sở Phong cường thế trấn sát, cũng gánh lấy lửa giận của Khổng Tước Vương, bình yên vượt qua một kiếp này, vậy sau này đúng là sẽ không có người dám động đến thân nhân của hắn.

Một Ma Vương như vậy, dưới cơn nóng giận ngay cả tộc nhân của vô địch Khổng Tước Vương đều giết không tha, ai không sợ hãi?

“Sở Vương, ngươi quá bá đạo.” Lại một tòa cổ tháp rộng rãi mở ra, có hai người từ bên trong đó đi ra.

Mở miệng chính là một người đàn ông tóc đen, một đôi mắt yêu dị, giống như là che một tầng sương đen nhàn nhạt, mà cả người hắn ta cũng mặc áo đen.

Ở bên cạnh hắn ta có một cô gái, tóc dài màu vàng nhạt, con mắt như lục bảo thạch, lỗ tai lông xù, giống như là miêu yêu.

Sở Phong nhìn thấy hai người bọn họ, suy đoán có thể là tộc nhân của Kim Ô Vương và Cửu Mệnh Miêu Vương.

Hắn lạnh nhạt liếc nhìn hai người, sau đó trực tiếp xuất thủ với ba tên cao thủ còn lại của Khổng Tước tộc, oanh một tiếng, một quyền này đập tới, thần quang bành trướng, phạm vi trăm mét đều bị bao phủ.

Phanh phanh phanh!

Ba người cuối cùng giống như là ba cái túi vải rách bay ra ngoài, mang theo hận ý, còn có không cam lòng, kết thúc tính mệnh.

Hiện trường hoàn toàn yên tĩnh.

Sở Phong lãnh đạm nói: “Cái gì gọi là bá đạo? Lúc trước Khổng Tước tộc từng không ngừng phái cao thủ đi Thuận Thiên giết ta, mà lúc ta mới tới Côn Lôn, cũng có cao thủ của Khổng Tước tộc đi mời Trác Mộc Điểu Vương tới giết ta, vô duyên vô cớ, chỉ vì ta không có khúm núm với bọn họ, vậy thì muốn giết ta, đây mới là bá đạo. Hôm nay ta đến nhà, chấm dứt một đoạn ân oán, thanh toán với Khổng Tước Vương, nếu như ngươi cho rằng bá đạo, vậy cũng có thể.”

Người đàn ông mặc áo đen kia đích thật là tộc nhân của Kim Ô Vương, bất quá cách Kim Ô huyết mạch còn xa, chỉ là một con quạ dị biến hóa thành hình người, hiện tại là một vị Chuẩn Vương.

Ánh mắt của hắn ta u lãnh, nói: “Sở Vương, ngươi cũng coi là một phương cao thủ, nhưng mà làm việc lại không kiêng nể gì cả, ngươi phải biết, không ai có thể chân chính vô địch.”

Sở Phong mở miệng: “Lần này Kim Ô Vương mặc dù cũng từ Thái Sơn một đường xuôi nam, muốn động thủ với ta, nhưng không có nhằm vào cha mẹ ta, cho nên dù hôm này leo lên núi Phổ Đà, cũng không nhằm vào bộ tộc của các ngươi, muốn giết cũng đi giết Vương của tộc ngươi, tự giải quyết cho tốt.”

——————–

=== Chương 537: Trời đất biến động thêm lần nữa (2) ===

Lời nói như vậy vừa ra, ngay cả lão tăng của Bồ Đề Cơ Nhân đều hai tay hợp thành chữ thập, niệm một tiếng Phật hiệu, Sở Phong quá cường thế, Kim Ô Vương lại cũng là mục tiêu săn giết của hắn.

Về phần những dị nhân kia thì càng không cần nói, trong lòng rung động, đời này đều không muốn là địch với người đàn ông như Ma Thần này.

Người đàn ông trẻ tuổi áo đen kia ánh mắt lạnh lẽo, tận mắt nhìn thấy mấy người của Khổng Tước tộc chết ở trước mắt, hắn ta cảm giác rất biệt khuất, nhưng cũng không dám ngăn cản.

Hắn ta trực tiếp hô kỳ danh, giọng nói lạnh lùng nói: “Sở Phong, ngươi phải biết Kim Ô Vương, Khổng Tước Vương, Cửu Mệnh Miêu Vương là đồng khí liên chi, hôm nay ngươi dám bá đạo như vậy, ngày khác coi chừng hậu quả xấu trước mắt.”

Sở Phong đột nhiên mà quay đầu, nhìn chằm chằm hắn ta, khí thế khiếp người, nói: “Ta rồi, lần này không có nhằm vào Kim Ô tộc, nhưng đây cũng không phải là hứa hẹn, cũng không phải là cho các người một đạo hộ thân phù, ngươi, một tên Chuẩn Vương nho nhỏ cũng dám uy hiếp, ở trước mặt ta làm càn, muốn chết!”

Ầm!

Sở Phong bóp quyền ấn, đập tới phía trước.

“Ngươi, a!” Người đàn ông áo đen kêu to, muốn chạy trốn, vừa hóa thành một con quạ, mới giương cánh bay lên thị lại bị đánh rơi xuống tới.

Trong mắt của hắn ta có sợ hãi, còn có hối hận, hai mắt dần dần thất thần, con quạ thân thể chia năm xẻ bảy.

Một chút máu tươi rơi vào trên thân cô gái tóc vàng của Miêu tộc, cái này khiến cho cô ta thét lên, nhanh chóng lùi lại, e sợ cho Sở Phong ngay cả cô ta cũng giết.

Trước cổ tháp ngàn năm, tiếng chuông ung dung, thiện xướng trận trận, nhưng lại khó nén túc sát chi khí ở nơi đây.

Sở Phong cất bước, đi về phía căn cứ của Khổng Tước tộc, ở đằng sau cổ tháp liên miên đó có Tử Trúc Lâm linh khí mờ mịt, thích hợp phi cầm dừng chân.

Nhưng mà nơi này đã sớm rỗng tuếch, chỉ còn lại mấy con Khổng Tước lúc nãy, còn lại sớm đã đào tẩu.

Sở Phong không nói gì, làm đến bước này đã đầy đủ, cho thấy thái độ của mình.

Ở trước khi chém giết Khổng Tước Vương, nếu thật sự triệt để hủy diệt bộ tộc này của bọ họ, tất nhiên Khổng Tước Vương sẽ phát cuồng, bất kể đại giới mà trả thù.

Sở Phong quay người trở về, đối mặt với đám người của Bồ Đề Cơ Nhân, vừa nhìn về phía lão tăng Kim Thân, nói: “Ta muốn biết, trong lúc ta bị bầy vương vây giết, Bồ Đề Cơ Nhân có tham dự trong đó hay không?”

Hắn phong mang tất lộ, khí tức của cường giả tuyệt thế tràn ngập, khiến cho tất cả dị nhân chung quanh đều run rẩy, gần như sắp ngã trên mặt đất.

Lúc này, Khương Lạc Thần ở phía sau cũng sắc mặt trắng bệch, rất bất an, lần đầu tiên cảm nhận được vị người quen này cường thế và đáng sợ.

Ngay cả tộc nhân của Khổng Tước Vương, Kim Ô Vương đều nói giết liền giết, còn có cái gì không dám? Khương Lạc Thần vốn là muốn mở miệng, nhưng bây giờ môi đỏ khẽ nhếch, cũng không nói gì.

Cô ta hoài nghi, nếu như cô ta tiến lên nói cái gì, nói không chừng cũng sẽ bị một quyền trấn sát!

“Bồ Đề Cơ Nhân không có săn bắn thí chủ, thật đáng tiếc không thể đi cứu viện.” Lão tăng thản nhiên, ánh mắt bình thản.

Đối mặt vị truyền nhân của Thích Già này, một vị lão tăng Kim Thân vượt qua trăm tuổi, Sở Phong cảm thấy sát khí trên người mình tán đi không ít, việc này khiến cho hắn kinh ngạc.

“Nếu như thí chủ không tin, lão tăng có thể buông ra ý thức hải, để cho ngươi phân biệt.”

Lĩnh vực tinh thần của sinh vật vương cũng không dễ tìm tòi nghiên cứu như vậy, nếu như bản thân người đó không đồng ý, người khác rất khó phá vỡ.

Lão tăng thản nhiên như vậy, muốn toàn diện buông ra ý thức hải, để Sở Phong rung động.

Hắn duỗi ra một ngón tay, phát ra ánh sáng óng ánh sáng bóng, điểm tới mi tâm của truyền nhân của Thích Già, lão tăng sắc mặt bình thản, bình yên mỉm cười, không trốn không né.

Khi sắp chạm đến mi tâm của lão tăng Kim Thân, Sở Phong thu tay lại trong phút chốc, nói: “Ta tin tưởng đại sư.”

Hắn có thể xác định, đây là lần đầu tiên nhìn thấy lão tăng, trong người vây giết hắn không có vị truyền nhân của Thích Già này, chỉ là không biết phải chăng Bồ Đề Cơ Nhân còn có cao thủ ẩn tàng.

Sở Phong có chút hảo cảm với lão tăng, không có làm khó.

“Có nhân viên cấp cao của Bồ Đề Cơ Nhân ở chỗ này? !” Sở Phong hỏi những dị nhân kia.

Hắn không có cảm tình gì với người cầm quyền của những đại tài phiệt này, lần này bị người săn bắn ở địa phận tỉnh Giang Tây, những tài phiệt đó còn hung ác hơn so với dị loại.

“Có.” Cuối cùng có người đáp, đúng là Khương Lạc Thần, đây có chút vượt quá dự đoán của Sở Phong.

Cuối cùng, mấy tên lão giả bị “mời đến”, Sở Phong không chút khách khí, ngón tay phát sáng, điểm tới mi tâm của bọn họ.

Mấy tên lão giả này sắc mặt hết sức khó coi, nhưng cũng phối hợp.

Sở Phong thôi miên, thăm dò tiềm thức của bọn họ, nhìn xem phải chăng có người gây bất lợi cho hắn.

Cuối cùng, Sở Phong không có phát hiện cái gì, biểu thị đối với mấy người kia áy náy.

“Ta tạm thời tin tưởng Bồ Đề Cơ Nhân.” Lời nói như vậy nghe vào trong tai mọi người, tâm tình phức tạp, bất quá rất nhiều dị nhân rốt cục thở dài ra một hơi.

Bọn họ thật đúng là sợ cao tầng đã từng nhằm vào Sở Phong, lỡ như bị điều tra ra, hôm nay Sở Ma Vương chắc chắn sẽ đại khai sát giới, huyết tẩy Bồ Đề Cơ Nhân.

Bất quá mọi người cũng minh bạch, Sở Phong còn không có hoàn toàn tin tưởng Bồ Đề Cơ Nhân, hắn gặp phải tài phiệt săn giết, không có cảm tình gì.

Trong một tòa miếu thờ cổ xưa nhất ở trên đỉnh núi, một viên ngói một viên gạch đều phát ra cổ ý, tuyên khắc dấu vết của tháng năm, giống như là trải qua thương hải tang điền, Thượng Cổ tuế nguyệt biến thiên, xa xưa như vậy.

Nó rất cổ xưa, bất cứ lúc nào cũng có thể sẽ sụp đổ, nhưng nó lại là trung tâm của toàn bộ khu kiến trúc.

Sở Phong đứng ở trong miếu, nhìn chăm chú tôn tượng thần này, đứng ở chỗ này rất lâu, không hề động một chút.

Dưới trời chiều, chùa cổ bên cạnh, còn có một tòa đồng điện, treo một quả chuông lớn, ung dung vang lên.

Sở Phong rốt cục đi ra, tại trong ánh nắng chiều màu đỏ, ở giữa miếu thờ cổ lão, nhẹ nhàng chậm chạp dạo bước.

Hắn đặc biệt an bình, tâm cảnh tường hòa, không buồn không vui, tạm thời quên đi tất cả, trong tiếng chuông cùng trong ánh nắng chiều, gột rửa một sợi sát khí cuối cùng trong lòng.

Hắn nhẹ nhàng thở dài một hơi, hai ngày này sát khí quá nặng, tung hoành hơn vạn dặm, chém Hắc Đằng, đánh chết bầy vương, diệt Thương Lang tộc, tru Khổng Tước tộc, trong lòng giống như là có một cỗ lệ khí, mãnh liệt không ngừng.

Cho tới bây giờ, hắn mới yên tĩnh.

Ở trong miếu thờ, người nghe tăng tụng kinh, nghe ngàn năm cổ tháp chuông đồng oanh minh, gột rửa tâm thần, hóa tận lệ khí.

Hắn cẩn thận suy tư, từ sau khi luyện Hình Ý Quyền, một lòng muốn ma luyện quyền ý, một đường đại sát tứ phương, dẫn đến chính mình tích lũy sát khí càng ngày càng thịnh.

“Xem ra phải chú ý, địch nhân có thể giết, xong chuyện phủi áo đi, nhưng không thể để cho lệ khí tích tụ quanh thân.” Sở Phong khẽ nói, ý thực được vấn đề này.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Cài đặt×
TrắngĐen
18px