Chương 319. Vatican nhuộm máu cấp vương (1)

“Thảo nào Xích Lân tự phụ như vậy, mỗi lần nó nhắc đến Sở Phong đều tỏ ra rất khinh miệt, quả thực vô cùng đáng sợ.” Hoàng Ngưu nghiêm túc nói.

Đôi mắt to của nó trong vắt, mũi kiều nhăn lại, giống như búp bê vậy. Khuôn mặt nhỏ nhắn của nó căng thẳng, nó đang ngồi đó dùng đầu ngón tay gõ mặt bàn.

Xích Lân tuyệt đối là một nhân vật hung ác, khiến cho người ta phải kiêng kị, thú vương bình thường khó có thể sánh bằng.

Chẳng bao lâu sau, tin tức Sở Phong rời Hy Lạp đến Vatican bị tiết lộ ra ngoài.

Tin tức vừa truyền ra, toàn bộ phương tây chấn động.

Vô số người cảm thấy tim đập nhanh hơn, cảm giác hồi hộp khó thở.

Một trận bão lớn sắp tới.

Mọi người ý thức được rằng Sở Phong sắp gặp Xích Lân Thú Vương tại Vatican, chắc chắn sẽ có một trận đại chiến sinh tử.

Tức thì, cả thế gian đều chú ý.

Dù phương tây hay phương đông, tất cả mọi người đều quan tâm, chờ đợi cuộc đại chiến xảy ra.

Ngày xưa, từ Hy Lạp đến Vatican chẳng mất bao lâu cả, nhưng bây giờ xuất hiện vô số không gian gãy, nên cần tốn một ngày một đêm mới có thể đến nơi được.

Khi còn cách Vatican mấy trăm dặm, chiếc chiến cơ lớn này liền hạ cánh, không dám đến gần, sợ bị Cầm Vương bay trên trời làm thủng thân máy bay.

Bây giờ, nơi đó là một mảnh Ma Thổ nhuộm máu, quá nhiều người và dị thú bị chết, trong đó còn có mấy con sinh vật cấp Vương.

Sở Phong, Đại Hắc Ngưu, Hoàng Ngưu xuống khỏi máy bay chiến đấu, đi bộ mấy trăm dặm, hướng về phía mục đích.

Vùng đất này hoàn toàn khác lúc trước, rất nhiều nơi nghỉ chân của loài người đều bị rừng rậm bao phủ, nơi này tập trung vô số không gian gãy.

Ngày xưa, nơi này là khu vực rất sầm uất của Châu u.

Càng gần Vatican rừng rậm nguyên thủy càng nhiều, giống như một thế giới khác vậy.

Đối với ba người, mấy trăm dặm chẳng đáng gì, chẳng mấy chốc đã đến nơi.

Vatican vốn rất nhỏ, không đến một ki-lô-mét vuông.

Nhưng địa vị của nó cực cao, là một thánh địa tôn giáo, trung tâm tín ngưỡng của một phần sáu dân số thế giới.

Tuy Vatican nhỏ nhưng có vô số nhà thờ.

Nhưng những kiến trúc hiện đại này, giờ đây đã sụp hết, biến thành phế tích rồi.

Nơi này hoàn toàn biến dạng.

Nó từ một nơi có diện tích không đến một ki-lô-mét vuông được khuếch trương không biết lớn đến mức nào, không nhìn thấy điểm cuối.

Đồng thời, tại vùng đất này, chung quanh phế tích của kiến trúc hiện đại, đột nhiên xuất hiện từng tòa nhà cổ cao lớn hơn.

Chuyện này rất đột ngột và quỷ dị.

Vatican giống như một thế giới nhỏ thần bí xuyên suốt.

Mang theo hơi thở năm tháng loang lổ của pháo đài cổ và vẻ khoáng đạt của những nhà thờ nối liền không dứt, không biết tu kiến từ thời nào, có bề dày lịch sử và cảm giác tang thương.

Chúng thay thế những nhà thờ lúc đầu, những công trình kiến trúc cổ này tích lũy sức mạnh của thời gian, tràn ngập ánh sáng thần thánh.

Sở Phong, Đại Hắc Ngưu, Hoàng Ngưu không dám tin vào hai mắt của mình, Vatican của hiện tại hoàn toàn khác trước, căn bản không nhận ra.

Giống như đi vào thời đại thần thoại hàng bao nhiêu năm trước, kiến trúc nơi này hùng vĩ và trang nghiêm, tất cả gạch ngói đều có ánh sáng vàng sậm, tản ra hào quang thần thánh.

Trong khu nhà cổ có âm thanh cầu nguyện thành tín, còn có thánh ca truyền ra, có không gian còn có trụ sáng chói lóa vọt lên, xuyên qua đám mây, như tái hiện đại điển cúng tế thời cổ đại.

Ba người Sở Phong đưa mắt nhìn nhau, trong lòng chấn động.

Đây đâu phải thành phố Vatican lúc xưa, nó nghiễm nhiên bị thay thế, biến thành một tòa Thần thành cổ.

Nó chiếm diện tích rất rộng, tất cả bố cục đều có quan hệ với tôn giáo cổ đại, phong cách hàng ngàn năm trước.

“Một tòa thành cổ rộng lớn đột ngột mọc lên từ mặt đất, thay thế thành phố Vatican nguyên bản.” Sở Phong thở dài.

Sở Phong, Hoàng Ngưu tìm tới một nơi có địa thế cao, hướng trong tòa thành cổ này nhìn ra xa, nhìn thấy một khu vực phát sáng, nơi đó tinh khí sinh mệnh dâng trào như là suối ngọt, cực kỳ nồng đậm.

“Vườn thánh dược.”

Bọn họ âm thầm gật đầu, vườn thánh dược Vatican ngay tại trung tâm thành cổ, nơi đó giống như có một mảnh kết giới, bảo vệ chốn bồng lai và các loại cổ thụ bên trong.

Muốn tiếp cận vườn thánh dược, đương nhiên phải vào tòa thành cổ thần thánh này trước.

Trong thành, trong một tòa pháo đài cổ to lớn, một người đàn ông khí khái hào hùng ngồi ngay ngắn trên ghế đá như bức tranh điêu khắc thần linh cổ xưa, con mắt đang mở hí lóe ra những tia sáng.

Hắn ta chính là Xích Lân, từ một con thằn lằn lửa tiến hóa biến thành rồng phương tây, đây là suy biến về chất, gọi là đột phá cực cảnh, thực hiện thay đổi cấp độ sinh mệnh.

Xích Lân bị thương, tóc dài lóe lên ngọn lửa nhuộm máu, từ đầu vai đến phần bụng có một vết thương đáng sợ, có ánh sáng phát ra, ngăn cản vết thương khép lại, máu tươi chảy xuống.

“Thánh kiếm Giáo Đình quả nhiên khủng bố, đã thế lực sát thương còn lớn nữa.” Xích Lân tự nói, ánh sáng trong mắt như rực cháy.

“Vương thượng, hình như Sở Ma Vương đến rồi.” Có người tiến vào pháo đài cổ, cẩn thận từng li từng tí bẩm báo.

“Tới thật không phải lúc, bây giờ ta bị thương, mà vườn thánh dược trong thành cổ lúc nào cũng có thể mở ra.” Xích Lân nói, gương mặt trắng như tuyết, mái tóc dài màu đỏ rối tung, vô cùng anh tuấn.

“Đâu cần ngài xuất thủ, có một số thú vương vì lấy lòng ngài, chắc chắn sẽ ra tay giáo huấn Sở Phong trước.” Một gã dị tộc trong pháo đài lên tiếng.

Thành cổ, có loài khác trấn giữ.

Không phải ai cũng có thể vào được, trong tòa thành cổ Vatican này có bao nhiêu sinh vật cấp Vương tới, mỗi người chiếm một vài pháo đài cổ, cung điện.

Hiện tại, đã định ra quy củ từ lâu, người bình thường không có tư cách tiến vào, trừ phi thực lực đủ mạnh.

Sở Phong đi tới, muốn đi vào tòa cổ thành này.

“Dừng lại, ngươi là ai?” phía trước thành cổ, một con sói đen nói, nó ngồi xổm ở đó, thân hình khổng lồ, phải cao đến vài mét, lộ ra răng nanh trắng như tuyết, rất đáng sợ.

Nó quát lớn bằng tiếng Anh, rất là huênh hoang, mặc dù không phải thú vương nhưng lại có thể ở đây cáo mượn oai hùm.

“Sở Phong.”

Sở Phong đứng trước thành tự báo danh tính, mặc dù tiếng Anh của hắn rất sứt sẹo, nhưng để giao lưu cũng không có vấn đề gì lớn.

“Cái gì, ngươi chính là Sở Ma Vương?” Sói đen run rẩy, đứng bật dậy, nó không thể bình tĩnh được, lông toàn thân dựng đứng.

Hiển nhiên, nó bị kinh sợ, xoay người chạy.

Chỉ chốc lát sau, có hai người từ trong thành cổ đi ra, sau lưng là vô số dị tộc đi theo, nhưng hiển nhiên hai người họ dẫn đầu, hai người này là cường giả cấp Vương.

“A… Sở vương đến từ phương đông, cuối cùng ngươi đã tới, ta rất khâm phục dũng khí và sự cố chấp của ngươi, không ngại xa vạn dặm đi tới nơi này, thật không tầm thường.”

Đây là một người đàn ông khá trẻ tuổi, có mái tóc dài màu vàng óng, màu da trắng nõn, con mắt xanh lam, nhìn qua là người phương tây điển hình.

Nhưng Sở Phong biết không phải như thế, đây là dị tộc, hắn ta tản ra khí tức cường đại, chắc chắn là một con thú vương.

“Sở thân ái, mời tới bên này, chúng ta đã an bài chỗ ở cho ngươi rồi, dù ngươi và Xích Lân Vương có ân oán gì, sau này hãy nói, nghỉ ngơi trước rồi hãy đi.”

——————–

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Cài đặt×
TrắngĐen
18px