Chương 318. Nơi dừng chân của các vị Thần (2)

Thậm chí, bọn họ còn muốn bức bụi cây đáng sợ này xuống núi đuổi giết bọn họ. Sau đó một người lén lút lên núi thu phấn hoa và hái dị quả.

Rầm

Đột nhiên, trên đỉnh núi cao nhất xuất hiện một ánh sáng rực rỡ, vô số ánh vàng, vô cùng mãnh liệt, giống như một vầng mặt trời, sau đó nhanh chóng xuống núi.

“Chết rồi, có sinh vật đuổi tới đây.”

Ba người nhanh chóng rời xa đỉnh núi cao nhất, cẩn thận đề phòng.

Đó thực sự giống một vầng mặt trời, kim quanh dâng trào, trên núi một thác nước bị bốc hơi sạch sẽ, biết thành sương trắng.

“Không thể nào, đừng nói với ta đây là mặt trời Apollo nhé.” Đại Hắc Ngưu không biết nói gì hơn.

Rầm

Lúc này, vầng mặt trời màu vàng rốt cuộc cũng ngừng lại, treo ở giữa sườn núi, ánh sáng vàng hơi yếu đi một chút, nhóm Sở Phong mới nhìn thấy chân thân của nó.

“Hoa mặt trời?” ngay cả Hoàng Ngưu cũng trợn to hai mắt, vô cùng ngạc nhiên.

Thảo nào nó có vô số tia sáng vàng, rực rỡ lóa mắt. Đây là một cây hoa mặt trời, toàn thân cây đều có ánh mặt trời, vô cùng chói mắt.

Hoa Mặt Trời chính là hoa hướng dương, cây hoa này từ rễ đến hoa, lá đều rất lớn.

“Zeus là một cây leo vương có thể phát ra sấm sét, mặt trời Apollo lại là một cây hoa hướng dương. Có chuyện gì kỳ lạ hơn chuyện này sao? Đây chính là người đứng đầu các vị thần trong truyền thuyết sao?” vẻ mặt của Đại Hắc Ngưu như bị chấn kinh không hề nhẹ.

Đột nhiên, thân thể ba người đột nhiên căng thẳng, phản ứng ngay từ đầu, lao nhanh về ba phương hướng khác nhau, lách người ra ngoài trong nháy mắt.

Cây hoa mặt trời kia rất khổng lồ, rất đáng sợ. Nhất là thoạt nhìn hạt của hoa hướng dương như được đúc bằng vàng ròng, vô cùng sáng lạn, mỗi một hạt phải dài đến một mét, lúc này đột nhiên bắn ra.

Rầm

Khi một hạt hướng dương màu vàng kim bắn tới, tạo ra một vụ nổ lớn, phạm vi bán kính trăm mét đều bị hủy diệt, sau đó xuất hiện một cái hố lớn.

Vèo vèo vèo…

Giữa sườn núi có một hạt giống màu vàng kim phát ra hào quang chói mắt, chiếu sáng toàn bộ trời đất, gào thét đuổi theo ba người.

Rầm

Trong núi Olympus như bị vũ khí nóng nổ tung, núi non bị sụp, mặt đất bị cày nát, một số núi thấp bị biến mất.

“Đây mà là hạt hướng dương sao? Đây là tên lửa thì có.”

Đại Hắc Ngưu suýt nữa chửi má nó lên rồi, người nó đầy bụi, chật vật vô cùng. Nó vắt chân lên cổ chạy như điên, một ngọn núi thấp phía sau nó nổ tung, sóng xung kích kinh khủng làm nó bắn ra ngoài, đập vào một vách núi phía xa.

Rất lâu sau vùng đất này mới yên tĩnh trở lại.

Sở Phong và Hoàng Ngưu vẫn ổn, không có gì đáng ngại, chỉ có Đại Hắc Ngưu bị đuổi giết, quần áo tả tơi, đầu tóc rối bời, tóc bết vào nhau.

Bọn họ quay lai nhìn, vùng núi vô cùng hỗn độn, núi đồi bị san bằng, mặt đất chia năm xẻ bảy, điều này khiến bọn họ ngẩn tò te, rất lâu không nói lên lời. Chuyện này thực sự quỷ di, một cây hoa mặt trời thôi mà, uy lực sao lại lớn thế chứ?

Một, hai hạt hướng dương cũng không quan trọng gì, nhưng hơn mười hạt giống bằng vàng dài hơn một mét bắn tới, chẳng khác nào tên lửa, uy lực này quá kinh người, khiến người ta chấn động.

“Sử dụng giũa kim cương để tiêu diệt nó.” Đại Hắc Ngưu không cam tâm, suýt nữa nó bị một ngọn núi thấp sụp chôn sống.

“Nó đi rồi.” Sở Phong nói.

“Pollo, ngươi xuống đây cho ta.” Đại Hắc Ngưu đứng dưới chân núi gọi với lên.

“Rất có thể gọi là Apollo.” Hoàng Ngưu nhắc nhở.

“Ta không quan tâm, Pollo, em gái ngươi, xuống đây cho ta. Suýt nữa ngươi giết chết Ngưu gia, việc này ta không để yên đâu.” Đại Hắc Ngưu hét lớn về phía đỉnh núi.

“Đừng la hét nữa, không chừng nó có em gái, chị gái như Athena gì gì đó thì sao.”Sở Phong nói.

Bỗng chốc, một người hai trâu đều giương mắt nhìn, không có biện pháp gì.

Zeus là một cây leo vương, thần mặt trời lại là một cây hoa hướng dương. Chẳng lẽ thực sự có quái vật khác. Trong truyền thuyết có những mười hai vị chủ thần.

Ngay cả Hoàng Ngưu cũng cảm thấy đau đầu, nói: “Bỏ đi, chúng ta đi thôi, chắc bọn chúng không phải Zeus hay thần mặt trời đâu. Nhưng có hai sinh vật cấp vương này thủ ở đây, chúng ta căn bản không xông lên được.”

Dựa theo suy đoán, bụi cây hoa mặt trời kia chắc là sinh vật đáng sợ đã đột phá Gông Xiềng cấp năm, nó có chiến lực kinh người. Hơn nữa còn có một cây leo vương tuyệt thế, ai mà chọc nổi chứ?

Ba người phẫn nộ rời đi, họ cảm thấy trong thời gian ngắn không nên tới vùng đất truyền thuyết các vị thần dừng chân này.

Bọn họ thay quần áo rách rưới trong một cửa hàng ở một thị trấn, rửa mặt chải đầu, tinh thần sáng láng một lần nữa. Đại Hắc Ngưu còn muốn xịt trên tóc một tầng keo xịt tóc rất sáng, vô cùng điệu đà.

“Mục tiêu thành phố Vatican, xuất phát.”

Bọn họ chậm rãi chạy tới sân bay. Giữa đường họ bị hơn mười chiếc xe sa hoa có rèm che đuổi theo, rất nhiều người xuống xe, họ đều mang vẻ mặt thận trọng, dè dặt tiếp cận.

“Sở vương tới từ phương đông, xin hỏi ngài muốn đi đâu? Chúng tôi có thể tiễn đi.” Một người trung niên tóc vàng nói, giọng nói hơi run, ông ta có vẻ khẩn trương.

“Đi thành phố Vatican, hãy chuẩn bị giúp chúng tôi một máy bay.” Sở Phong tuyệt không khách khí, bởi hắn hiểu ý định của bọn họ, ước gì ba người mau rời đi.

Bọn họ cướp sào huyệt Xích Lân, đây là một trận phong ba, con thú vương kia sao có thể bỏ qua chuyện này được, tất nhiên sẽ xảy ra đại chiến tuyệt thế.

Quân đội Hy Lạp sợ nhất xảy ra chuyện như vậy, hai sinh vật cấp Vương tranh phong, trời mới biết sẽ lan xa cơ nào, nó sẽ tạo thành hậu quả đáng sợ như thế nào.

“Được, chúng tôi sẽ lập tức sắp xếp.” Người đàn ông trung niên vui sướng bằng lòng.

Bọn họ chờ đợi Sở Ma Vương tới Châu u tiêu diệt thú vương, nhưng không hy vọng hắn gây chiến ở nước mình, tốt nhất là đi nơi không có người mà chém giết.

Ngày này, một chiếc máy bay chiến đấu cất cánh, gào thét, vượt qua eo biển Adriatic giữa Hy Lạp và Ý, bay về hướng thành phố Vatican, nội địa nước Ý.

Chiếc máy bay này thiết kế rất cao cấp, có không gian rộng lớn của máy bay hành khách, có phòng tắm, phòng họp… nhưng nó cũng có sự bá đạo của máy bay chiến đấu, treo các loại đạn đạo.

Trong buồng máy bay, mấy nhân viên đi theo đều hiểu tiếng Hán, tiếng phổ thông còn lưu loát, tiêu chuẩn hơn so với nhiều người phương đông.

“Sở Vương, dựa theo yêu cầu của ngài, tôi mang tư liệu về Xích Lân Vương từ bộ binh đến đây.” Người trung niên tóc vàng nói.

Ông ta là một quân nhân, tự mình hộ tống, như đi tiễn ôn thần vậy. Ông ta chuẩn bị hộ tống Sở Phong đến thành phố Vatican.

Sở Phong nhận một chồng tư liệu từ tay ông ta, trong đó ghi lại cặn kẽ một vài chiến tích của Xích Lân, nhất là nhắc đến trình tự tiến hóa hiện tại của nó.

“Nó đã đột phá Gông Xiềng cấp bốn rồi sao?” Ngay cả Đại Hắc Ngưu cũng cảm thấy kinh hãi, nhìn chằm chằm văn kiện tuyệt mật trên bàn, điều này nằm ngoài dự đoán của bọn họ.

Đến giờ, Đại Hắc Ngưu mới đột phá Gông Xiềng cấp ba mà thôi.

“Xích Lân mới đột phá Gông Xiềng cấp bốn thôi, cảnh giới tiếp theo rất khó đột phá.” Sở Phong chăm chú nghiên cứu tư liệu.

——————–

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Cài đặt×
TrắngĐen
18px