Chương 314. Bảo tàng Long Vương (2)

Nó đến từ một thế giới khác, biết rất nhiều bí ẩn. Những thực vật màu đỏ như lửa đó tản ra linh khí bức người, nó cảm thấy bên dưới khả năng không đơn giản.

Đông.

Cuối cùng, ba người bắt đầu dẫn lưu, đào mở một khe rãnh, múc dung nham đi.

“Một tảng đá màu đỏ.” Đại Hắc Ngưu cười to.

Hòn đá kia lượn lờ ánh lửa, nhìn qua rất không bình thường.

Vèo.

Hoàng Ngưu xuất thủ vớt lên.

Qua một thời gian rất lâu, tảng đá kia vẫn còn rất nóng, nhưng hào quang đã thu liễm lại.

Hoàng Ngưu vỗ mạnh một cái. Răng rắc một tiếng, tảng đá to bằng đầu người bể nát, lộ ra một khối kim loại to bằng nắm đấm, lượn lờ ánh lửa.

“Haha… phát tài rồi.” Hoàng Ngưu cười đến mặt mày hớn hở. Bây giờ nó đang trong bộ dạng của một đứa bé, vì thế nụ cười rất xán lạn.

“Đây là cái gì?” Sở Phong hỏi.

“Hỏa diễm kim.” Hoàng Ngưu nói. Dựa theo tài liệu ghi chép ở thế giới của nó, đây được xem là bảo vật luyện binh khí rất hiếm.

Nó không nói cấp bậc, nhưng khẳng định là cực kỳ bất phàm.

“Huyết long này trông coi bảo bối rất toàn diện. Nếu như để cho các thế lực biết về Hỏa diễm kim, nhất định sẽ giết đến máu chảy thành sông để tranh đoạt.”

“Mang đi, cũng xem như thắng lợi trở về.” Cuối cùng cả ba cũng đều cảm thấy hài lòng.

Dù sao, Hoàng Ngưu đã tìm được một bảo bối không tầm thường. Đại Hắc Ngưu cũng có được một tấm chắn một mặt có liên quan đến truyền thuyết.

Lúc rời đi, Sở Phong dẫn dung nham chảy xuôi xung quanh, đốt cháy toàn bộ hang.

Từ xa, con mèo rừng thấy cả ba đi ra, không khỏi kích động. Ba vị này đúng là thần nhân, dám cướp sạch hang ổ bạo quân Xích Lân Vương.

“Ba vị đại nhân, hiện tại đang có một số nhân loại quan sát bên ngoài, không dám vào núi.” Con mèo rừng bẩm báo.

“Ồ, đi xem một chút đi.” Sở Phong nói.

Những người này đến từ các tổ chức lớn. Sau khi gã phi công để lộ tin tức, nhân mã các bên nghe tin lập tức hành động, đến cả một đoàn.

Trong đó có không ít phóng viên. Bọn họ không dám vào núi, nhưng lại dám chờ bên ngoài, muốn nắm bắt được tư liệu kinh thế hãi tục đầu tiên.

“Trời ạ, đúng là có ba nhân loại. Các người nhìn đi, mỗi người bọn họ đều đeo một cái túi lớn, chẳng lẽ bọn họ đã móc rỗng sào huyệt của Xích Lân Vương sao?” Có người kêu lên sợ hãi.

Nhưng không ai dám vào, chỉ có thể cầm kính viễn vọng để quan sát.

Đám người Sở Phong dừng lại, cau mày. Bởi vì người bên kia hơi bị nhiều.

Một lúc lâu sau, rốt cuộc cũng có phóng viên hành động, có thể nói là gan to bằng trời. Để có thể trực tiếp tin tức, cô ta xem như không thèm đếm xỉa, hơi run rẩy bước vào trong núi.

Đây là một nữ phóng viên, mái tóc dài màu nâu, cũng khá xinh đẹp. Trên người mang theo các thiết bị thu sóng, sắc mặt trắng bệch, rốt cuộc cũng đến gần.

“Xin chào mọi người, tôi tên là Kelly, có thể…” Kelly nói đến đây như sắp khóc. Bởi vì cô ta cảm nhận được sự áp bách của cấp vương, toàn thân không khỏi run lẩy bẩy.

“Này, hắc lão đại đừng dọa người ta nữa.” Sở Phong nói.

Lúc này Đại Hắc Ngưu mới thu hồi uy áp của thú vương.

“Em trai, em thật là đáng yêu. Chị chưa từng gặp qua đứa bé nào xinh trai như em đấy.” Nữ phóng viên nói.

Đại Hắc Ngưu cười hắc hắc. Gã nghe hiểu tiếng Hi Lạp, vì thế đã phiên dịch lại cho Sở Phong.

Nữ phóng viên thật sự sợ Đại Hắc Ngưu, nhìn gã chẳng giống người tốt, chỉ giống đầu lĩnh lưu manh. Cho nên cô ta cố gắng làm quen với người có vẻ vô hại nhất là Hoàng Ngưu.

“Xin hỏi, các người thật sự là cường giả cấp vương sao? Vừa rồi các người đã làm gì?” Nữ phóng viên cẩn thận hỏi. Trong lòng cô ta thật sự rất sợ.

Đại Hắc Ngưu ở bên cạnh làm phiên dịch, nói cho Hoàng Ngưu biết cô ta đang hỏi gì.

“Đi đào hang ổ của thú vương.” Hoàng Ngưu đáp lại bằng tiếng phương Đông, gương mặt tràn ngập vẻ ngây thơ.

“Cái gì?”

Lúc này, nữ phóng viên nghe Đại Hắc Ngưu dịch lại, bị hù thiếu chút nữa ngồi bịch xuống đất.

Ngay cả đứa bé này cũng là sinh vật cấp vương sao?

Ầm.

Hoàng Ngưu nhẹ nhàng thổi một hơi, tảng đá lớn bên cạnh nổ tung.

Toàn thân nữ phóng viên như nhũn ra, cố gắng chống đỡ, không ngồi bịch xuống đất, nhưng giọng nói của cô ta lại run lẩy bẩy, cẩn thận hỏi mấy vấn đề, không dám hỏi nhiều.

“Xin hỏi sào huyệt của thú vương có lớn không? Bên trong có nhiều bảo vật không?” Nữ phóng viên nhỏ giọng hỏi. Thật ra cô ta muốn hỏi vấn đề quan trọng hơn nhưng vì quá khẩn trương, cô ta đặt câu hỏi không được tiêu chuẩn cho lắm.

“Nó chỉ là một con quỷ nghèo, chẳng có gì đáng giá. Chúng ta chỉ mang ra được có ba cái bao. Xích Lân, ngươi đúng là nghèo rớt mồng tơi.” Hoàng Ngưu bất mãn nói vào trong ống kính.

Đứng đằng sau, Sở Phong đã dự cảm được lần này phong bạo nổi lên sẽ lớn đến cỡ nào. Đoán chừng sẽ khiến cho Xích Lân giận đến giơ chân phát cuồng.

“Khụ!” Sở Phong ho khan nhắc nhở Hoàng Ngưu.

Hoàng Ngưu đang tỏ ra ngây thơ, đột nhiên rống to lên: “Xích Lân, đừng dây dưa ở Vatican nữa. Mẹ ngươi gọi ngươi về ăn cơm đây.”

Một nữ phóng viên trẻ có mái tóc dài màu nâu, vẻ mặt nghi ngờ. Cô ta không hiểu Hoàng Ngưu đang nói cái gì, bởi lần này Đại Hắc Ngưu không hỗ trợ phiên dịch.

Cô ta cứ thế rời đi.

Bởi khi đối mặt với sinh vật cấp Vương, cô ta không có dũng khí tiếp tục hỏi, có thể đến đây đã là cô ta đã rất có dũng khí rồi.

Khi nữ phóng viên run rẩy, sắc mặt tái nhợt đi ra khỏi núi, một nhóm người kích động vây quanh cô ta, còn có các quân nhân vác súng trên vai bảo vệ, tránh xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

“Kelly, cô không sao chứ? Lạy Chúa, cô dũng cảm quá, tôi vô cùng kính phục cô.”

Vị nữ phóng viên này trở thành nhân vật chính, cô ta bị rất nhiều người bao vây, cuối cùng đi vào một chiếc xe chống đạn. Bởi có lẽ cô ta sẽ mang về tin tức động trời.

Người của các tổ chức lớn và các phóng viên báo khác, không khỏi ước ao và đố kị, họ đều nghĩ rằng nhất định trong tay Kelly đang nắm giữ tin tức khó lường.

“Chúng ta cũng đi vào đi.” Có người thì thầm nói, muốn noi theo Kelly, lấy dũng khí đi vào núi Olympus.

Nhưng không ai để ý đến người đó, trong đó quá nguy hiểm, có vô số dị thú, chỉ cần sơ sót một chút sẽ rơi vào đường chết.

Hơn nữa, sinh vật cấp Vương há lại dễ tới gần như vậy sao? Người đầu tiên có thể khiến chúng cảm thấy hứng thú, nhưng người thứ hai có thể sẽ khiến chúng thấy phiền.

Nhất là bọn họ suy đoán, ba người kia chưa chắc đã là con người, có thể đó là thú vương biến thành.

Kelly được đón đi, quân đội muốn là nơi biết tin tức trong tay cô ta đầu tiên, ai cũng cảm thấy kinh ngạc khó hiểu, đứa trẻ nhỏ tuổi như thế nhưng đã trở thành sinh vật cấp vương?

Một số tướng lĩnh đều bị dọa sợ, chuyện này ảnh hưởng quá lớn. Đồng thời, bọn họ cũng suy đoán, đứa trẻ kia không phải con người, không hợp với lẽ thường.

Chẳng bao lâu sau, bản tin được hát, chính phủ và quân đội không đè ép, trả lại nguyên chân tướng của cuộc phỏng vấn.

Rầm

Toàn bộ phương tây bị chấn động.

Hang ổ của Xích Lân bị người ta dọn sạch.

Chuyện này ảnh hưởng quá lớn, có thể nói là long trời lở đất, Xích Lân không giống thú vương, nó rất mạnh mẽ, bằng không cũng không được xưng là Hỏa Thần.

——————–

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Cài đặt×
TrắngĐen
18px