Cuối cùng, Hoàng Ngưu kết thúc công việc, trấn an Tàng Linh Dương Vương, chỉ cho ông ta một bộ chưởng pháp, gọi là Linh Dương Quải Giác.
Tâm trạng Tàng Linh Dương Vương trở nên phức tạp. Ông ta cảm thấy đời này tốt nhất là đừng gặp lại tên Sở ma vương kia.
Hai ngày sau, Sở Phong cảm thấy tuyệt vọng. Hắn đã chôn hạt giống xuống mấy ngọn núi ở Côn Luân nhưng vẫn không thể khiến cho nó nảy mầm. Bởi vì tổ chất nơi này giống như Thái Sơn, đều là loại đất ba màu.
“Đại địa vẫn còn đang khôi phục. Đừng nói là đất bốn màu, năm màu, cho dù là đất chín màu cũng sẽ xuất hiện.” Hoàng Ngưu bình tĩnh nói.
Dựa theo lời nó nói, trái cây mà cổ thụ thần bí kết xuất, dược hiệu sẽ không ngừng tăng lên.
“Có một số danh sơn đừng nhìn là đã có chủ, bị chiếm cứ. Đến khi cổ thụ thần thánh hoàn toàn khôi phục, kết xuất trái cây có được dược hiệu nghịch thiên, nhất định sẽ còn máu chảy thành sông, bộc phát đại chiến tranh đoạt.”
Hai ngày sau, bọn họ khởi hành đến Châu u.
Chu Toàn đưa tiễn, lôi kéo Sở Phong lưu luyến không rời, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, chủ yếu là gã nhớ xã hội loài người, muốn về thăm một chút.
Đại Hắc Ngưu hứa hẹn, chờ bọn họ trở về từ phương Tây, nhất định sẽ để gã về thăm gia đình một chút.
Phía Tây có một con đường thần bí có thể thông thẳng đến Châu u.
Nhưng con đường đó không nằm ở Côn Luân mà nằm bên trong một bồn địa ở Tân Cương. Đám người Sở Phong lên đường, ngồi quạ đen bay qua vô số ngọn núi.
Cuối cùng bọn họ đã đến được Tân Cương.
Một gốc dương thụ mọc bên trong bồn địa. Nó còn cao hơn rất nhiều ngọn núi, khoảng ba nghìn mét, cành lá rậm rạp.
Đây vốn là một gốc cổ thụ nghìn năm. Sau khi thiên địa biến dị, sau một khoảng thời gian ẩn núp ngắn ngủi, nó đã bắt đầu điên cuồng sinh trưởng, kịch liệt thay đổi, cuối cùng trở thành Thụ vương.
Nó cũng đã xuất hiện ý thức, không hề sợ thú vương.
“Hồ Dương thụ vương, chúng ta chỉ đi ngang qua nơi này, không hề có ác ý.” Đại Hắc Ngưu lên tiếng.
“Mời.” Cây Hồ Dương lay động, âm thanh như sấm nổ vang lên. Thần giác của nó siêu phàm, tất nhiên biết ba sinh vật này không dễ chọc, đều là vương giả.
Phía trước sương mù bao phủ rất dày đặc, rõ ràng là sương trắng nhưng lại không nhìn thấy rõ năm ngón tay, thần giác cũng bị che đậy.
“Cẩn thận, chúng ta đi cùng một chỗ, đừng tản ra.” Đại Hắc Ngưu nhắc nhở.
Cuối cùng, khi đi qua khu vực mê vụ, bọn họ phát hiện thiên địa thay đổi, rời xa khỏi bồn địa, đến một khu vực hoàn toàn mới.
“Đây là nơi nào?” Sở Phong phát hiện mình đang đứng trong một ngọn núi.
“Hẳn là Hi Lạp.” Hoàng Ngưu đáp. Trước kia có loài khác xuyên qua mê vụ, đã từng qua lại giữa Hi Lạp và bồn địa.
“Ta nhớ hang ổ của con Xích Lân thú vương là ở Hi Lạp?” Sở Phong hỏi.
Hoàng Ngưu gật đầu: “Ừm, không sai. Nó dừng chân ở dưới chân núi Olympus, là một con xích long, thực lực rất mạnh, được người ta tôn là Hỏa thần.”
“Augustus, còn có con Xích Lân đó nữa, hoàn toàn chẳng thèm xem cậu ra gì, lại còn phát ngôn bừa bãi, nói cậu không có tư cách đến Vatican.” Đại Hắc Ngưu cười hắc hắc.
“Hắc lão đại, ông có đề nghị gì không?” Sở Phong hỏi.
“Con rồng phương Tây kia không phải đã nói nếu cậu dám đến Châu u, nó sẽ dạy cho cậu vài phút cách làm người như thế nào à? Ta thấy trước cứ dạy cho nó biết nó nên làm thú như thế nào, đánh thẳng vào hang ổ của nó.”
“Ta thích.” Hoàng Ngưu tán thành.
Sở Phong mỉm cười nói: “Nghe nói con rồng này rất thích thu thập bảo vật, chúng ta giúp nó tìm kiếm một chút.”
Ba người tụ cùng một chỗ, muốn thái bình yên tĩnh là hoàn toàn không có khả năng.
Băng đảng lưu manh, đội ngũ cường đạo đều yếu hơn tổ hợp ba người của hắn.
Sau khi ra khỏi khu rừng, Sở Phong nhìn thành thị đằng xa, rồi lại nhìn Đại Hắc Ngưu đang đứng thẳng, tay vác trường đao tử đồng và Hoàng Ngưu với da lông toàn thân màu vàng phát sáng, nói: “Không thể làm như vậy được. Nếu không, còn chưa đến nơi, chúng ta đã trở thành tin nóng trên trang mạng rồi. Hai người nên hóa thành hình người thì hay hơn.”
“Chuyện nhỏ.” Đại Hắc Ngưu tất nhiên là không có vấn đề.
Hoàng Ngưu thì vô cùng mâu thuẫn, một trăm hai mươi phần trăm không vui.
Nhưng vì không chịu nổi một người một trâu thuyết phục. Cuối cùng nó đã gật đầu đồng ý.
Đêm đó, Đại Hắc Ngưu cướp sạch một cửa hàng. Chờ nó trở về, cằm Sở Phong như muốn rớt xuống, kinh ngạc đến miệng ngoác tận mang tai, hoàn toàn không nhận ra.
Đại Hắc Ngưu hóa thành một người đàn ông cao chừng 1m95, hình thể cường tráng, trông vô cùng hung hãn. Nó mang giày da đen bóng loáng, tóc vuốt ngược hết ra sau, mang chiếc kính râm lớn, miệng còn ngậm một điếu xì gà, quả thực là nhìn như đại ca băng đảng xã hội đen.
“Thế nào, bổn vương đã đủ anh tuấn và thần võ hay chưa?” Đại Hắc Ngưu ngậm một điếu xì gà, biểu hiện rất bình tĩnh, cảm thấy bản thân mình rất ư là đẹp trai.
Sở Phong trịnh trọng gật đầu: “Hắc lão đại người cũng giống như tên, bây giờ mà hát thêm một bài nữa trông lại càng hợp. Đã lâu rồi tôi không nghe hát.”
Bởi vì thấy như thế nào con Đại Hắc Ngưu này cũng giống một tên lưu manh, trời sinh đã có tướng bưu hãn, cộng thêm cái kính râm lớn và mái đầu vuốt ngược, miệng ngậm điếu thuốc xì gà to như quả cà rốt, nội hình thức bên ngoài thôi cũng đủ nói cho người ta biết nó chính là đầu lĩnh lưu manh rồi.
“Nhóc con, cậu có ý gì vậy?” Đại Hắc Ngưu nghe thấy hơi chói tai. Cho dù nói như thế nào, nó cũng là một con trâu có lý tưởng, có ý chí lớn. Thậm chí nó còn đang muốn thành Thánh đây này.
Hoàng Ngưu khinh thường: “Mau thay quần áo khác đi. Ông ăn mặc như thế, đi trên đường nhất định sẽ kinh động một đám cảnh sát quốc tế. Nhìn như thế nào cũng giống như trọng phạm vượt ngục.”
Đại Hắc Ngưu khì mũi, tức điên lên. Nó cảm thấy quần áo của mình không tệ, kết quả lại bị hai tên kia châm chọc khiêu khích, phê bình không đáng một đồng.
Cuối cùng, nó hậm hực nói: “Cũng may mà bổn vương đã chuẩn bị thêm mấy bộ.”
Nó thay một bộ quần áo đuôi tôm thắt nơ, dương dương đắc ý: “Thế nào?”
Sở Phong vỗ trán. Đã là lưu manh thì làm sao có chuyện hào hoa phong nhã hơn người. Đúng là dở dở ương ương.
Nói thật lòng, sau khi Đại Hắc Ngưu hóa thành hình người, tướng mạo cũng không tệ lắm, khuôn mặt góc cạnh, mày rậm mắt to, đường nét rõ ràng nhưng trên người lại có hơi thở của đạo tặc, nhìn như thế nào cũng không giống người tốt. Quá bưu hãn rồi.
Tiếp theo, Đại Hắc Ngưu lại thay đổi một bộ quần áo bó sát người, nhìn rất tân thời. Bên dưới thì mặc một cái quần què, mang đôi dép lào. Điệu bộ này còn giống du côn hơn.
Cuối cùng, Hoàng Ngưu chịu không được, nói: “Trời sinh tướng phản diện, không chữa được.”
Sở Phong thở dài: “Hắc lão đại, ông vẫn nên mặc bộ đồ giả lưu manh kia đi, vẫn tương xứng với khí chất của ông hơn.”
“Bò…ò…!” Đại Hắc Ngưu trừng mắt, tức giận đến hai lỗ mũi xì khói. Hai tên này đúng là chẳng tử tế. Tuy nó cũng giống đại ca, nhưng nói năng không thể uyển chuyển được một chút nào sao?
“Đừng cười ta, ngươi tự mặc đi.” Đại Hắc Ngưu tức giận ném cho Hoàng Ngưu một đống quần áo.
Sở Phong trợn mắt. Đống quần áo này từ áo jacket đến đồ vest, còn có váy công chúa, quả thật cần cái gì có cái đó, chủng loại đúng là phong phú.
——————-
