Chương 308. Tổ ba người (1)

Điều này khiến cho hắn rất ngạc nhiên. Nguyên liệu nặng hơn một vạn cân lúc trước nay chỉ còn lại hơn một trăm cân, vậy thì số còn lại đi đâu? Hắn bắt đầu khó hiểu.

Hắn có chút hoài nghi, không biết có phải đã bị thánh thụ luyện binh hấp thu rồi hay không, nhưng cảm giác lại không giống, cuối cùng bất đắc dĩ đứng dậy.

Đại Hắc Ngưu tìm được nguyên liệu cực giai, tốn chừng mười đóa hoa. Thánh thụ luyện binh dựa theo yêu cầu của nó, giúp nó rèn đúc một thanh trường đao màu tím.

Đại đao màu tím này so ra vượt qua cả thanh đoản kiếm màu đen của Sở Phong, không gì là không phá được.

Sở Phong hỏi: “Hoàng Ngưu, bây giờ chúng ta lên đường đến phương Tây, mày có muốn luyện chế một thanh vũ khí nào không? Nếu không, mày hãy hóa thành hình người, tao sẽ cho mày thanh đoản kiếm màu đen để dùng.”

“Không cần đâu, tôi đã có vũ khí của mình.” Hoàng Ngưu bình tĩnh đáp.

Một đám thú vương đều rất cao hứng, hài lòng rời đi.

Sở Phong trở lại Ngưu Vương cung, bắt đầu nghiên cứu Kim Cương Trác, cẩn thận đo lường cân nặng, không nặng cũng không nhẹ, vừa đúng một trăm lẻ tám cân, là số lượng mà Đạo gia rất thích.

Hắn thử đập lên đập xuống, nhưng khó mà tổn hại được chiếc Kim Cương Trác này.

Cuối cùng, Sở Phong vận chuyển phương pháp hô hấp đặc biệt, bên trong cơ thể tràn ngập một luồng năng lượng thần bí, hai tay dùng sức xé rách Kim Cương Trác.

Ông một tiếng, năng lượng thần bí do phương pháp hô hấp đặc biệt sinh ra rót vào Kim Cương Trác. Chiếc vòng lập tức trở nên nặng hơn, trong nháy mắt đạt đến vạn cân.

“A?” Sở Phong giật mình. Điều này quá sức quỷ dị.

Sau đó, hắn không ngừng vận chuyển phương pháp hô hấp, rót năng lượng thần bí vào bên trong Kim Cương Trác. Cuối cùng, hắn cảm giác chiếc vòng đã nặng hơn năm vạn cân.

Nên biết rằng chiếc vòng này nhìn rất nhỏ, nhưng lại nặng như vậy, nghe mà rợn cả người.

Sở Phong đứng trên đỉnh núi, mạnh mẽ ném chiếc vòng Kim Cương Trác ra ngoài, khiến cho nó vượt qua cả tốc độ âm thanh, phát ra tiếng nổ đì đùng, thể nghiệm uy lực của nó.

Ầm ầm!

Đối diện Ngưu Vương cung có một ngọn núi, cân bằng lại nơi này. Kết quả nơi đó cứ ầm ầm nổ tung, đất đá văng tứ tung, cả đỉnh núi đã bị nện nát hết rồi.

Sở Phong hít một hơi khí lạnh. Hơn nửa ngày mới khôi phục tinh thần, gọi con quạ đen: “Mau chở ta qua đó.”

Hắn muốn đi tìm chiếc vòng Kim Cương Trác. Đây tuyệt đối là đại sát khí, không thể ném nó vào trong đống loạn thạch được.

Con quạ đen chở hắn vọt tới. Sở Phong dựa vào thần giác cường đại của mình mà tìm kiếm. Kết quả phát hiện chiếc vòng trong một khe đá.

Nó vẫn ôn nhuận trắng muốt như cũ, không biết rốt cuộc nó là nguyên liệu gì nữa, vẫn nặng một trăm lẻ tám cân, bên trên không hề có vết cắt.

Sở Phong cảm thấy rất thích. Cái gọi là phế liệu Cứu Cực này hoàn toàn không đơn giản như đã nghĩ.

Nếu vận dụng tốt, đây tuyệt đối là một đại sát khí.

Hắn tràn ngập chờ mong tiến về Vatican. Có Kim Cương Trác hộ thân, trong thời khắc mấu chốt không chừng sẽ lập được đại công.

Trước đây, Sở Phong đã thương lượng xong với hai con trâu, có thể lên đường bất cứ lúc nào.

“Ngươi làm gì vậy, ngọn núi kia đâu?” Đại Hắc Ngưu và Hoàng Ngưu bị kinh động chạy đến, gương mặt vừa kinh ngạc vừa khó hiểu nhìn về phía đối diện.

Bên ngoài vẫn xôn xao.

Sở Phong giết chết một con Cầm Vương, lại rất nhẹ nhàng độ thiên kiếp, chấn động các nơi.

Ngay cả nước ngoài cũng đăng tải chuyện này. Dù sao, đây là con thú vương thứ hai mà hắn giết, muốn không dẫn phát oanh động cũng khó.

Rất nhiều người phương Tây đều kinh hô, một lần nữa gọi hắn là Sở ma vương, mời hắn đến phương Tây trấn áp Hắc Long Vương.

Đồng thời, phương Tây cũng có người cố ý gây sự, cách không gọi cho con thú vương tên là Xích Lân, hỏi nó bây giờ có còn thèm ngó tới Sở ma vương nữa hay không.

Bởi vì cách đây không lâu, con thú vương này đã từng lạnh nhạt nói rằng, nó chưa từng nghe qua tên của Sở Phong. Nếu Sở Phong dám đến Châu u, nó sẽ dạy cho Sở Phong cách làm người như thế nào.

Hiện tại có người gửi chiến tích mới nhất của Sở Phong cho nó xem. Thú vương Xích Lân vẫn tự phụ như cũ, tràn ngập khinh thường: “Ta đang chinh chiến ở Vatican, ở đây đều là thú vương đỉnh cấp. Hắn là ai, dám đặt chân đến nơi này sao? Không có tư cách đâu.”

Tương tự, cường giả Nhân loại tên Augustus cũng bị người ta hỏi thăm bây giờ phải chăng có nên coi trọng chàng thanh niên phương Đông tên Sở Phong hay không.

“Đối thủ của ta là vô địch sư vương Châu u, còn hắn đã giết cái gì? Chồn hay chim? Đơn giản chỉ là trò cười.”

Cường giả nhân loại tóc vàng tự phụ như vậy, dẫn đến phương Đông và phương Tây phát sinh sóng to gió lớn, dẫn bạo cảm xúc của mọi người, rất nhiều nơi sôi lên sùng sục.

Augustus giống như lần trước, vẫn mang theo địch ý với Sở Phong.

“Vatican là nơi nào chứ? Là vùng đất của thần. Ở đây có thú vương các nơi trên thế giới tranh bá, không phải ai cũng có tư cách đặt chân đến đây. Muốn so sánh với ta, trước để cho hắn thu được tư cách tiếp cận nơi này rồi hãy nói.” Augustus rất không thân thiện nói.

Côn Luân bao la hùng vĩ.

Trước Ngưu Vương cung, Đại Hắc Ngưu và Hoàng Ngưu ngẩn người. Ngọn núi đối diện đã hoàn toàn không thấy đâu. Đợi đến khi bụi mù tan hết, ngọn núi kia đã bị mất đi một đoạn.

Sở Phong cười khan: “Không cẩn thận nên mới nện nát ngọn núi.”

Hai con trâu trợn tròn mắt, nhìn hắn chằm chằm. Chuyện này bất hợp lý quá đi? Ngọn núi kia rất hùng vĩ, trong chớp mắt đã bị nện nát. Sức mạnh này dữ dội đến cỡ nào?

Hoàng Ngưu nhìn chăm chú chiếc vòng Kim Cương Trác toàn thân trắng toát trong tay Sở Phong, lộ ra vẻ hoài nghi: “Là nó?”

Sở Phong mỉm cười gật đầu, rất hài lòng. Cho dù phế liệu Cứu Cực thì như sao chứ? Vẫn đủ để hủy thiên diệt địa. Nếu thú vương bị đánh trúng, đoán chừng cũng chịu không được.

Vèo.

Đại Hắc Ngưu lao đến, nhanh chóng cướp lấy, lật qua lật lại để xem, sau đó hoài nghi hỏi: “Không cảm thấy có gì đặc biệt. Dựa vào nó mà có thể san bằng một ngọn núi?”

“Nhận chủ thôi. Không ngờ à?” Sở Phong bình tĩnh đáp.

Đại Hắc Ngưu khinh thường, vẻ mặt vênh váo, đứng thẳng người, móng trước chống nạnh: “Nhận chủ? Cậu cho rằng đây là thần thoại à? Thế đạo này chỉ bàn luận về tiến hóa. Ta không phải là kẻ mê tín.”

“Ông không mê tín, làm sao thành tinh?” Sở Phong khinh bỉ đáp lại.

“Nhóc con, thích ăn đòn sao.” Đại Hắc Ngưu chà móng kéo tay áo lên, khiến chiếc áo khoác trên người trở nên nhăn nhúm.

Hoàng Ngưu vèo một cái chiếm lấy Kim Cương Trác, không ngừng ước lượng, sau đó vận chuyển phương pháp hô hấp đặc biệt, trong nháy mắt nó đã tìm ra được bí quyết.

Tiếp theo, nó ném thật mạnh ra ngoài.

Một tiếng bịch vang lên từ ngọn núi bên cạnh. Bụi mù ngập trời, trong chớp mắt đỉnh núi đã không còn thấy tăm hơi.

Đại Hắc Ngưu trợn mắt. Nếu bị cái thứ này nện vào người thì đến thú vương cũng chưa chắc có thể chịu đựng được? Một kích đã san bằng một đỉnh núi, đúng là có chút dọa người.

“Mau tìm lại đi.” Đại Hắc Ngưu gọi con quạ đen.

Sở Phong đích thân đi theo. Ở núi Côn Luân, hắn không cách nào sử dụng thần giác để tránh nguy hiểm nhưng có thể dùng thần giác để tìm vật bị mất.

——————–

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Cài đặt×
TrắngĐen
18px