Sở Phong thừa dịp Hoàng Ngưu đang hoảng hốt, tranh thủ vọt tới nhặt Kim Cương Trác lên, sợ bị nó tranh đoạt.
“A, tại sao lại nhẹ như vậy?” Sở Phong kinh ngạc. Hiện tại, Kim Cương Trác đoán chừng cũng chỉ nặng hơn một trăm cân, so sánh với độ nặng một vạn cân như trước kia chênh lệch rất xa.
Hoàng Ngưu lấy lại tinh thần, kêu bò bò mấy tiếng rồi vọt đến, hai mắt nóng bỏng nhìn chòng chọc vào Kim Cương Trác: “Để cho tôi xem một chút, xem có phải nó đã biến thành binh khí cứu cực rồi hay không.”
“Không đúng, tại sao lại có cảm giác giống như là phôi thô, hữu hình nhưng vô thần.” Nó hoài nghi. Nếu là binh khí cấp bậc đó, hẳn đã sớm tản ra khí tức khủng bố rồi.
Hoàng Ngưu tiếp nhận Kim Cương Trác, xem xét cẩn thận, lộ ra vẻ khó hiểu. Bởi vì binh khí này nhìn chẳng có gì đặc biệt.
“Mấy trăm đóa hoa nở rộ, vô số phấn hoa trút xuống, cảnh tượng hùng vĩ xưa nay chưa từng thấy, có mấy ai gặp qua chứ. Cho dù nó không thể trở thành binh khí Cứu Cực, hóa thành vũ khí có linh tính cũng không thành vấn đề, nhưng tại sao tôi lại cảm giác giống như nó hữu hình lại vô thần?” Hoàng Ngưu hỏi.
“Khối nguyên liệu này có gì đó rất quái lạ, cũng không phải Kim mẫu trong truyền thuyết, không thích hợp luyện thành binh khí.” Thánh thụ luyện binh bất đắc dĩ nói.
Nó đã phải tiêu hao rất nhiều đóa hoa nở rộ, phấn hoa trút xuống nhưng vẫn không thể khiến cho Kim Cương Trác sinh ra linh tính. Điều này quá mức quỷ dị.
“Ngươi đừng nói cho ta biết đây chính là phế liệu cứu cực trong truyền thuyết nhé.” Hoàng Ngưu hoài nghi.
“Hẳn là vậy.” Thánh thụ luyện binh đáp.
Có một số nguyên liệu như Kim mẫu, Thủy kim, Vũ thạch, Hư diễm… bất luận một khối nào xuất thế cũng đều kinh động các phương. Các thánh địa đều muốn vạch mặt nhau để tranh đoạt, bởi vì chúng có khả năng luyện thành binh khí Cứu Cực.
Đồng thời cũng có một số nguyên liệu cực kỳ cá biệt, nhìn thì không thua kém gì Kim mẫu, Hư diễm, Vũ thạch… nhưng khi chân chính luyện chế thì mới phát hiện, chúng chỉ có thể trở thành phôi thô, từ đầu đến cuối có hình mà không có thần.
Theo lý mà nói, mấy trăm đóa hoa vẩy phấn hoa xuống, binh khí này cho dù thế nào cũng phải thay đổi mới đúng, tại sao nó vẫn “thờ ơ” như vậy chứ?
Sau khi Sở Phong nghe Hoàng Ngưu giải thích xong, không còn gì để nói. Hắn vừa nhặt được một cục phế liệu sao? Hơn nữa còn là cực phẩm trong phế liệu, phế liệu Cứu Cực.
Sở Phong bóp bóp vài cái. Nguyên liệu của chiếc Kim Cương Trác này cứng rắn vô cùng. Với thực lực cấp vương của hắn cũng không tổn hao nó một chút nào. Hắn lấy thanh đoản kiếm màu đen khắc lên trên nhưng vẫn không có tác dụng.
Cuối cùng, hắn mạnh mẽ huy động thanh đoản kiếm màu đen, ra sức chém một cái.
Đang!
Tia lửa bắn tung tóe. Thanh đoản kiếm màu đen xuất hiện một vết mẻ rất lớn. Điều này khiến cho Sở Phong rúng động trong lòng, đồng thời cũng rất đau lòng.
Nên biết rằng, thanh đoản kiếm màu đen này không có gì là không cắt đứt được. Ngay cả phi kiếm cũng có thể ngăn cản, không sợ Ngự Kiếm Thuật trảm xuống, mức độ cứng rắn của nó vượt ra khỏi sự tưởng tượng.
Kết quả bây giờ nó lại bị tổn hại.
Sở Phong cuối đầu nhìn Kim Cương Trác, phát hiện nó ngay cả một vết cắt cũng không có, vẫn ôn nhuận óng ánh như cũ.
“Phế liệu mà cứng như vậy sao?” Sở Phong hoài nghi.
“Nói như thế nào thì nó cũng mang theo hai chữ Cứu Cực mà nhưng nó cũng chỉ có cứng mà thôi, cũng không cách nào tiến hóa, không thể biến lớn hay thu nhỏ, cũng không thể thai nghén ra được uy năng kinh khủng.” Hoàng Ngưu nói. Bây giờ có cho nó cũng không thèm.
“Tao không tin, trước cứ giữ lại khối phế liệu Cứu Cực này đi đã.” Sở Phong nói xong, sau đó đeo Kim Cương Trác lên tay.
Tiếp theo, hắn mặt dày nhờ thánh thụ luyện binh giúp hắn tu bổ lại thanh đoản kiếm màu đen. Nếu không, hắn thật sự sẽ đau lòng muốn chết. Dù sao đây cũng là binh khí mà hắn dùng thuận tay nhất hiện nay.
Thanh đoản kiếm màu đen được chạc cây nâng lên, sau đó có phấn hoa vẩy xuống, không nhiều cũng không ít, vừa vặn mười đóa trút xuống. Thanh đoản kiếm màu đen lập lòe, phát ra tiếng xoẹt xoẹt.
Cuối cùng, thanh đoản kiếm rút nhỏ lại, dài chưa đến một thước. Nói là kiếm, chi bằng nói là chủy thủ còn thích hợp hơn. Trên mặt đất vẫn còn lưu lại một số bụi màu đen, chính là cặn bã.
Sở Phong giật mình, nhưng sau đó lại cười. Tiếp theo, hắn lấy ra thanh phi kiếm màu đỏ, nhờ thánh thụ luyện binh hỗ trợ tế luyện một phen. Bởi vì đây là thần thụ, có thể trút bỏ tạp chất cho binh khí, chỉ lưu lại tinh hoa.
Thánh thụ luyện binh cũng không từ chối, nâng thanh phi kiếm màu đỏ dài chừng bàn tay vào bên trong tán cây. Lần này có chừng mười lăm đóa hoa chập chờn vẩy xuống phấn hoa, rèn luyện phi kiếm.
Sở Phong kinh ngạc. Thì ra chất liệu của thanh phi kiếm màu đỏ còn muốn tốt hơn thanh đoản kiếm màu đen.
Cuối cùng, thanh phi kiếm ngắn đi một chút, dài chưa đến bàn tay, có một số tạp chất màu đỏ rơi xuống đất, toàn thân thanh phi kiếm càng thêm óng ánh, linh tính rất nhiều.
Sở Phong thử vung lên, quả nhiên thuận tay hơn trước. Trước đó phạm vi công kích từ một trăm ba mươi đến một trăm bốn mươi mét, bây giờ đã tăng lên một trăm sáu mươi mét.
Lúc này, một đám thú vương bắt đầu lên núi, bao gồm cả Đại Hắc Ngưu. Bọn chúng đang cười ha hả, giống như đã phát hiện thứ gì đó khó lường.
Sở Phong không khỏi chột dạ. Cho dù ai nhìn thấy đóa hoa nở khắp cây như thế này cũng sẽ đỏ mắt, tiến hành chất vấn. Nếu hắn đạt được kim mẫu thì cũng thôi đi, đằng này lại là phế liệu Cứu Cực. Đúng là quá oan uổng.
“Tiền bối, ngươi có thể làm cho mấy đóa hoa khép lại được không?” Hắn nhỏ giọng hỏi.
Thánh thụ luyện binh lay động. Đóa hoa nở khắp cây cuối cùng khép kín, trở thành nụ hoa.
Hoàng Ngưu im lặng, đồng thời cũng hiểu được tâm trạng của thánh thụ luyện binh. Đường đường là lần đầu tiên thánh thụ ra tay, đã náo ra động tĩnh lớn như vậy, hoa nở khắp cây. Vốn tưởng rằng sẽ xuất hiện binh khí vô địch, kết quả chỉ là một cục phế liệu, đoán chừng ngay cả bản thân thánh thụ cũng cảm thấy mất mặt. Cho nên mới quyết định khép kín mấy trăm đóa hoa.
“Các ngươi luyện được binh khí gì vậy?” Đại Hắc Ngưu cười to, rất cao hứng. Nó đang ôm một khối tử đồng nặng mấy trăm cân, bừng bừng nói: “Khả năng đây chính là tử đồng tinh trong truyền thuyết.”
Các thú vương khác cũng đều vui mừng và hài lòng, bởi vì tất cả đều đào được đồ tốt.
Hoàng Ngưu bĩu môi, nói: “Sở Phong đào được một cục phế liệu, luyện thành phôi thô, chẳng có tác dụng gì cả.”
Mọi người hoài nghi, kết quả thánh thụ luyện binh phải lên tiếng: “Là phế liệu hiếm thấy.”
“Hahah…” Một đám thú vương cười to không thôi.
Sở Phong vô cùng xấu hổ.
Cuối cùng, một đám thú vương bắt đầu luyện binh khí. Phần lớn nguyên liệu mà bọn chúng tìm được chỉ tốn từ năm đến sáu đóa hoa mà thôi. Nhưng so với kim loại bình thường mà nói, đây cũng được xem là bảo vật rồi.
Sở Phong ngồi xổm trên mặt đất, nghiên cứu đống bột phấn màu đen. Đây chính là lớp vỏ ngoài của khối nguyên liệu đen sì lúc trước. Hắn phát hiện đống bột này rất nhẹ, có thể so với đất cát.
——————–
