“Nguyên liệu thần bí chôn dưới Côn Luân, sẽ không phải là thứ trong truyền thuyết kia chứ?” Hoàng Ngưu cười cười, sau đó ôm cái vật màu đen vào lòng, muốn chiếm đoạt.
“Chết đi cho ta.” Sở Phong đoạt lấy.
Cuối cùng Hoàng Ngưu phải đưa lại cho Sở Phong, bởi vì nó sợ kinh động các thú vương khác. Nó muốn nhanh chóng nhờ thánh thụ luyện binh rèn đúc, để xem thử rốt cuộc có phải nguyên liệu đó hay không.
“Ngươi cần loại binh khí gì?” Thánh thụ luyện binh hỏi. Mặc dù nó vừa mới có ý thức, nhưng vẫn biết rõ bản lĩnh của mình là gì.
Dựa theo thuyết pháp của Hoàng Ngưu, cây cổ thụ tỏ ra đáng tiếc. Năm đó nó bị đánh đến tàn phế, chỉ còn lại gốc cây khô cạn, cho đến bây giờ mới sống lại.
Đồ vật nặng như vậy không thích hợp luyện chế phi kiếm. Sở Phong khống chế không được. Hiện tại hắn muốn ngự không phi thiên cũng còn không được nữa đấy chứ.
“Sau khi binh khí định hình thì còn có thể tế luyện lại hay không?” Sở Phong hỏi. Nếu không, đúng là đau đầu thật. Bây giờ hắn còn chưa suy nghĩ ra được binh khí nào thích hợp với mình.
“Được.” Thánh thụ luyện binh đáp.
Sở Phong cúi đầu nhìn vòng kim loại sáng loáng trên cổ tay. Đó là Kim Cương Trác mà Lục Thông cho hắn khi còn ở Ngọc Hư cung.
Đây là nguyên liệu mà hắn đào được từ một mỏ bạc kỳ lạ bên ngoài Thuận Thiên, rất cứng.
“Vậy thì giúp ta luyện thành Kim Cương Trác đi.” Sở Phong nói, sau đó chỉ vào cái vòng kim loại trên cổ tay của hắn.
Gốc cổ thụ duỗi ra một chạc cây, nâng vật liệu đen sì lên, đưa vào bên trong tán cây. Dù nguyên liệu nặng đến vạn cân, thánh thụ luyện binh vẫn có thể tiếp nhận.
Sau một khắc, một nụ hoa to bằng nắm đấm trên cây nở rộ, có phấn hoa rơi xuống chạm đến nguyên liệu đen sì.
“Sao?” Thánh thụ luyện binh đợi một lát, phát hiện nguyên liệu hoàn toàn không có thay đổi gì.
Tách.
Nó lại nở tiếp nụ hoa thứ hai, phấn hoa vẩy xuống. Thế nhưng nguyên liệu màu đen vẫn không có gì thay đổi.
Tách tách tách.
Sau khi liên tiếp nở mười nụ hoa, Hoàng Ngưu trợn mắt. Bởi vì dựa theo ghi chép, đến cấp độ này đã là bảo vật rất phi thường rồi.
Nhưng cái cục nguyên liệu đen sì đó vẫn không có gì thay đổi.
Thánh thụ luyện binh dường như có chút nhịn không được, hơi mất mặt, giữa một chạc cây, từng đóa hoa nở rộ, cuối cùng chừng hơn trăm đóa hoa chập chờn vẩy xuống phấn hoa.
Đến lúc này, cái cục nguyên liệu đen sì đó mới chịu thay đổi. Trong tiếng rì rào, bột phấn màu đen không ngừng rơi xuống, lộ ra vật trắng như tuyết bên trong.
Hoàng Ngưu rúng động. Cục nguyên liệu kia có lớp vỏ bên ngoài màu đen, vậy thì cái vật màu trắng bên trong sẽ là gì, sẽ trân quý đến cỡ nào?
“Nhất định là vật trong truyền thuyết Côn Luân kia rồi.” Nó lẩm bẩm, lại càng khẳng định hơn.
Hoàng Ngưu kích động. Thánh thụ luyện binh phải tốn hơn trăm đóa hoa mới có thể khiến cho nguyên liệu luyện chế kia thay đổi. Cảm xúc của Hoàng Ngưu bành trướng, chỉ muốn thét to lên.
“Nhất định là Kim mẫu rồi. Chỉ có quê hương của vạn thần mới có thể tạo ra được một khối nguyên liệu như thế.”
Côn Luân có danh xưng là quê hương của vạn thần.
“Kim mẫu là gì?” Sở Phong hoài nghi nhìn Hoàng Ngưu.
“Tất nhiên là mẹ của các kim loại hiếm rồi, là nguyên liệu luyện binh vô thượng.”
Dựa theo lời Hoàng Ngưu nói, cái gì là đồng tinh, ngân tinh, tiên kim trong truyền thuyết, tất cả đều kém xa vạn kim chi mẫu này, đây chính là kim loại nguyên bản nhất.
Hoàng Ngưu đã từng sớm nghe nói, núi Côn Luân có một khối Kim mẫu, năm đó được Tây Vương Mẫu nắm giữ, luyện thành binh khí nhưng đã bị tổn hại trong cuộc đại chiến.
Hoàng Ngưu suy đoán, nguyên liệu kia rất có khả năng đã trở về bản nguyên, thành hình thái ban đầu của Kim mẫu.
“Khối Kim mẫu ở Côn Luân này cũng được xưng là Tây Vương Mẫu Kim.” Hoàng Ngưu trịnh trọng giới thiệu độ nổi tiếng của khối nguyên liệu. Trong thế giới của nó cũng có ghi chép lại.
Đang nói chuyện, Hoàng Ngưu lặng lẽ giơ móng, chuẩn bị đập vào ót Sở Phong, rõ ràng là muốn cướp sạch.
Vèo.
Thần giác của Sở Phong vô cùng nhạy cảm. Hắn lướt ra xa ngoài mười mấy mét, nói: “Tao cảnh cáo mày, cẩn thận phi kiếm của tao đấy.”
Keng một tiếng, một thanh phi kim màu đỏ dài chừng bàn tay phát ra ánh sáng đỏ chót, lơ lửng giữa không trung, nhắm thẳng Hoàng Ngưu.
Hoàng Ngưu cười gượng, nhìn thì rất gian xảo nhưng giọng nói vẫn non mềm như cũ: “Tôi chỉ muốn thử một lần xem anh có tiến bộ hay không mà thôi, cũng không tệ lắm, tính cảnh giác rất cao.”
Sở Phong khinh thường. Hắn còn không hiểu tên nhóc này sao. Nó vừa nhìn thấy khối nguyên liệu nghịch thiên thì đã bắt đầu có ý đồ xấu rồi.
Trăm nụ hoa trên thánh thụ luyện binh nở rộ, phấn hoa vẩy xuống, khiến cho lớp vỏ đen sì của khối nguyên liệu hoàn toàn tróc sạch, để lộ một lớp nguyên liệu màu trắng bên trong, vừa giống ngọc vừa giống kim loại.
Khối nguyên liệu nhìn rất ôn nhuận, nhưng cũng rất bất phàm.
“Không biết chúng ta xài nhiều nụ hoa như thế, đám thú vương kia có liều mạng với chúng ta hay không?” Sở Phong thì thầm.
“Không sao đâu. Bên trong đám hoa nở rộ đó vẫn còn phấn hoa, cũng không vẩy xuống toàn bộ.” Hoàng Ngưu cũng chột dạ, nhìn thoáng qua dưới chân núi, sợ có thú vương chạy lên. Đến lúc đó, đoán chừng người đó sẽ đỏ mắt, phát sinh chém giết.
Dù sao ngay cả nó cũng động tâm mà.
Rầm rầm.
Lúc này, thánh thụ luyện binh một lần nữa lay động, phấn hoa bên trong đóa hoa nở rộ rơi xuống khối nguyên liệu màu trắng, muốn cho nó hóa hình.
Lớp vỏ màu đen quá dày. Bây giờ Kim mẫu màu trắng chỉ còn một khối nhỏ, đoán chừng chỉ có thể luyện thành một Kim Cương Trác. Vốn Sở Phong còn muốn luyện thêm mấy cái nữa đấy chứ.
Nhưng phấn hoa vẩy xuống, nó vẫn không hóa hình.
“Chuyện gì xảy ra vậy?” Sở Phong hoài nghi.
Hiển nhiên, thánh thụ luyện binh cũng rất tức giận. Ngay cả một trăm đóa hoa nở rộ vẫn không dung luyện được nó. Điều này thật sự quá cổ quái, ngay cả cái cây cũng cảm thấy mất mặt.
Tách tách tách…
Sau một khắc, tất cả nụ hoa còn lại đều nở rộ, có hoa to bằng nắm đấm, có hoa to bằng cái bát, tất cả cánh hoa đều sáng lóng lánh, nhưng màu sắc khác nhau.
Toàn bộ cây cổ thụ đều lay động, phấn hoa như mưa. Tất cả đều tập trung vào khối nguyên liệu màu trắng kia.
Hai trăm đóa, ba trăm đóa…. cuối cùng tất cả đóa hoa đều nở rộ. Mấy trăm đóa chập chờn, ngũ quang thập sắc, rốt cuộc đã khiến cho khối nguyên liệu màu trắng hóa hình.
Cuối cùng, nó không ngừng vặn vẹo, giống như bị thiên chuy bách luyện.
Hoàng Ngưu đã sớm trợn mắt há mồm. Chuyện gì đang xảy ra thế? Nó chưa từng nghe nói qua chuyện như thế này. Lần đầu luyện hóa hình thái ban đầu của nguyên liệu đã cần phải nở hoa khắp cây? Chưa bao giờ có.
Nó đã từng nghe qua có một người thuộc mạch tu luyện phương pháp hô hấp Đại Lôi âm cũng đã có hành động luyện chế kinh khủng tương tự, nhưng không phải là hình thái ban đầu của nguyên liệu, mà là ôn dưỡng binh khí vô địch mấy nghìn năm, giúp cho nó tiến giai, đạt đến trạng thái Cứu Cực.
Đinh.
Một chiếc vòng Kim Cương Trác trắng như tuyết rơi xuống đất, phát ra âm thanh thanh thúy êm tai. Một tảng đá bên dưới bị chia năm xẻ bảy.
Vèo.
——————–
