Huyền Thiên Đại Lục, nơi sức mạnh tối thượng ngự trị. Ở thế giới này, con người sinh ra không bình đẳng. Khoảnh khắc quyết định sang hèn, sống chết của một đời người chỉ gói gọn trong buổi lễ năm 16 tuổi: Thức Hồn Lễ.
Mọi sinh linh đều mang trong mình một “Binh Hồn” ẩn sâu nơi thức hải. Nhưng Binh Hồn mạnh hay yếu, rồng hay rắn, lại phụ thuộc vào số lượng Ấn Ký được thắp sáng. 1 đến 3 ấn ký là Phàm Binh – kẻ lót đường cho xã hội. 4 đến 6 ấn ký là Linh Binh – thiên tài được trọng vọng. 7 đến 9 ấn ký là Thần Binh – tồn tại trong truyền thuyết, một người xuất hiện là vạn người cúi đầu.
Định mệnh tàn khốc ở chỗ: Số lượng ấn ký thức tỉnh ban đầu thường được coi là giới hạn cả đời. Kẻ sinh ra là rắn, vĩnh viễn không thể hóa rồng.
Biên giới phía Tây Nam, Thanh Phong Trấn.
Cái nắng gay gắt giữa trưa đổ xuống Thức Hồn Đài cổ kính, nhưng không làm giảm đi sự căng thẳng đang bao trùm hàng ngàn người dân nơi đây. Hôm nay, vận mệnh của thế hệ trẻ sẽ được định đoạt.
Lãnh Vân đứng lặng lẽ trong hàng ngũ, bàn tay nắm chặt vạt áo đến mức trắng bệch. Là thiếu chủ của một gia tộc đang suy tàn, áp lực trên vai hắn nặng tựa ngàn cân. Lãnh gia đang bị kẻ thù chèn ép tứ phía, cha hắn – tộc trưởng Lãnh Khiếu – đã già đi trông thấy vì lo nghĩ.
“Triệu Lôi! Tứ Phẩm Linh Binh – Chiến Phủ!”
Tiếng hô vang dội của vị chấp sự áo xám khiến đám đông ồ lên như sấm dậy. Trên đài cao, Triệu Lôi – kẻ thù không đội trời chung của Lãnh Vân – đang đứng ngạo nghễ. Sau lưng hắn, hư ảnh một cây búa chiến khổng lồ tỏa ra ánh kim quang rực rỡ, bốn đốm sáng ấn ký xoay tròn đầy uy lực.
“Lãnh gia lần này xong rồi,” tiếng xì xào bàn tán lọt vào tai Lãnh Vân như những mũi kim châm. “Triệu gia có Tứ Phẩm, sớm muộn gì cũng nuốt trửng Lãnh gia thôi.”
Lãnh Vân hít sâu một hơi, ánh mắt kiên định. Hắn không cần Tứ Phẩm để khoe khoang, hắn cần sức mạnh để bảo vệ những gì quan trọng nhất.
“Người tiếp theo: Lãnh Vân!”
Hắn bước lên đài, từng bước chân nặng trịch nhưng vững chãi. Đặt tay lên khối Thạch Trụ lạnh lẽo, Lãnh Vân nhắm mắt lại, dồn toàn bộ tâm trí vào sâu trong thức hải.
“Thức tỉnh đi! Cho ta thấy sức mạnh của ta!”
Trong khoảnh khắc ý thức chạm vào điểm sâu nhất của linh hồn, một cảnh tượng kinh hoàng và vĩ đại bùng nổ trước mắt hắn.
Không gian trong thức hải không phải là một màu đen tĩnh lặng, mà đang bị xé toạc dữ dội. Ở trung tâm của sự hỗn mang đó, một cây thương đang ngự trị. Nó không có hình dạng cố định. Thân thương như được đúc từ bóng tối vĩnh cửu, quấn quanh là những tia sét đen kịt đang gầm thét và những luồng gió vô hình sắc bén đến mức cắt đứt cả hư không.
Xung quanh cây thương, không gian vặn vẹo, nứt vỡ như tấm kính bị đập nát. Nó toát lên một khí tức hủy diệt cổ xưa, vượt qua mọi quy tắc của ngũ hành, vượt qua cả thiên địa. Trên thân thương, không phải 9 ấn ký, mà là một luồng đạo văn chằng chịt, thâm sâu khó lường, dường như vô hạn.
“Đây là… Binh Hồn của ta sao?” Lãnh Vân kinh hãi nhưng cũng đầy phấn khích. Thứ sức mạnh này, đừng nói là Cửu Phẩm, e rằng nó là thứ tồn tại vượt trên cả Thần Binh!
Nhưng ngay khi hắn định vươn tâm trí chạm vào nó… KENG! Một tiếng xích sắt va chạm vang lên chói tai.
Từ hư không, chín sợi xích vàng rực – đại diện cho Quy Tắc Thiên Địa của thế giới này – bất ngờ xuất hiện, quấn chặt lấy cây thương đen tối kia. Cây thương rung lên bần bật, cố gắng chống cự, xé rách vài sợi xích nhưng không đủ. Quy tắc của thế giới này quá mạnh, nó không cho phép một thứ nghịch thiên như vậy tồn tại ở một cơ thể phàm trần chưa trưởng thành.
“KHÔNG!!!” Lãnh Vân gào lên trong tâm trí.
Ánh sáng vàng rực rỡ trấn áp bóng tối. Cây thương đen kịt bị phong ấn, thu nhỏ lại, lớp vỏ hủy diệt bên ngoài vỡ vụn, để lộ ra hình hài thật sự bị giam cầm bên trong.
Hiện thực ập đến.
Lãnh Vân mở bừng mắt, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, lồng ngực phập phồng kịch liệt. Hắn nhìn ra phía sau lưng mình. Không có sấm sét đen, không có không gian nứt vỡ. Chỉ có một cây thương màu xanh nhạt, thanh mảnh, trôi nổi nhẹ nhàng. Đó là Phong Hồn Thương – một Binh Hồn hệ Phong phổ thông đến mức tầm thường.
Trên thân thương, 3 đốm sáng le lói hiện lên. Sáu đốm sáng còn lại tối tăm, mờ mịt như đã chết.
Giọng nói vô cảm của chấp sự vang lên, như một gáo nước lạnh tát vào mặt hắn: “Lãnh Vân. Binh Hồn: Phong Hồn Thương. Phẩm cấp: Tam Phẩm. Cấp độ: Phàm Binh.”
Cả quảng trường im lặng một giây, rồi tiếng thở dài vang lên. “Chỉ là Tam Phẩm…” “Cũng gọi là có chút tư chất, nhưng so với Triệu Lôi thì kém xa.” “Lãnh gia hết hy vọng rồi.”
Lãnh Vân đứng chết lặng. Tam Phẩm? Thứ hắn vừa thấy rõ ràng là một con quái vật có thể đâm thủng trời đất kia mà? Tại sao khi hiện ra ngoài chỉ là một cây thương gió yếu ớt thế này? Là ảo giác? Hay là… thiên địa này đang trêu đùa hắn?
Triệu Lôi ở dưới đài cười lớn, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt: “Lãnh Vân, ta cứ tưởng ngươi là đối thủ. Hóa ra chỉ là một tên Tam Phẩm tầm thường. Số phận đã định, ngươi mãi mãi phải ngước nhìn ta thôi.”
Lãnh Khiếu – cha của hắn – khẽ cụp mắt xuống, che giấu sự thất vọng, nhưng vẫn cố gắng mỉm cười động viên con trai từ xa.
Lãnh Vân nhìn bàn tay mình, rồi lại nhìn cây Phong Hồn Thương đang lơ lửng. Hắn cảm nhận được sự “không cam lòng” rung động nhẹ từ cây thương. Nó cũng đang phẫn nộ. Nó bị phong ấn, bị coi thường, bị giam cầm trong cái vỏ bọc yếu ớt này.
Hắn nhớ lại cảm giác khi nhìn thấy cây thương đen kia xé rách không gian. Đó mới là chân diện mục của nó. Đó mới là đích đến của hắn. 9 ấn ký bị khóa chặt kia không phải là giới hạn, mà là 9 cánh cửa đang chờ hắn phá vỡ để giải phóng con quái vật bên trong.
Lãnh Vân ngẩng đầu lên. Trong mắt không còn sự hoang mang, mà thay vào đó là một ngọn lửa lạnh lẽo và cuồng ngạo.
“Thiên mệnh nói ta là Tam Phẩm?” Hắn nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào da thịt. “Được, hôm nay ta nhận cái danh Tam Phẩm này. Nhưng hãy đợi đấy. Cuộc đời của Lãnh Vân ta không thể bị định đoạt bởi một cái cột đá vô tri, càng không thể bị giới hạn bởi cái gọi là ý trời.”
Lãnh Vân xoay người bước xuống đài, bỏ lại sau lưng những tiếng cười chê và ánh hào quang rực rỡ của kẻ khác. Bóng lưng thiếu niên cô độc nhưng thẳng tắp như mũi thương, từng bước đi như đang dẫm nát sự an bài của số phận.
Hành trình từ phế tích bước lên đỉnh cao, bắt đầu từ sự sỉ nhục ngày hôm nay.
